Posts tonen met het label giáo dục. Alle posts tonen
Posts tonen met het label giáo dục. Alle posts tonen

woensdag 3 juni 2015

BẤT SINH BẤT DIỆT

Hết thảy các pháp xác thực là bất sanh, bất diệt. Ví như đóa hoa này, quý vị chăm bẵm nó, nó sanh trưởng, nở một khoảng thời gian rồi héo tàn. Chúng ta thấy đóa hoa ấy đích xác là có sanh diệt, tức sanh, trụ, dị, diệt. Trong mắt các khoa học gia, đóa hoa ấy bất sanh bất diệt, vì sao? Các nhà khoa học chẳng thấy đóa hoa ấy, mà thấy gì? Thấy các nguyên tử, điện tử, bất quá chúng từ chỗ này chạy sang chỗ kia. Các khoa học gia thấy các nguyên tử, điện tử ấy có tụ, có tán, có diệt hay không? Chẳng có diệt!

      Nếu mỗi người trong giảng đường của chúng ta là một hạt nguyên tử, nay chúng tôi đang giảng kinh, mọi người tụ họp tại đây, đó là một pháp hội. Giảng xong, mọi người giải tán. Chẳng có sanh diệt, bất sanh, bất diệt. Có duyên bèn tụ lại, vô duyên bèn tản mác. Các khoa học gia thấy các pháp chẳng có sanh diệt. Các khoa học gia gần đây mới phát hiện quan niệm này, nên nói “vật chất chẳng diệt”. Thích Ca Mâu Ni Phật đã nêu ra sự phát hiện này từ hơn ba ngàn năm trước, hết thảy các pháp bất sanh, bất diệt. Có chết hay không? Chẳng có chết! Chết rồi, mỗi phân tử trong nhục thể này đều tồn tại, chỉ bất quá là tản mác. Thân thể trong hiện thời là do nhiều nguyên tử và điện tử như vậy tụ tập thành một hình trạng. Hết thảy vạn vật thảy đều là đạo lý này, duyên tụ hay duyên tán. Hễ tụ bèn thành hình, hễ tán ắt tiêu mất. Trong ấy, thật sự chẳng tìm thấy có sanh diệt, hy vọng chư vị hãy chú tâm hiểu điều này. Quý vị có thể hiểu đạo lý này, mới hiểu kinh Pháp Hoa đã nói: “Thế pháp trụ pháp vị, thế gian tướng bất hoại” (pháp thế gian trụ đúng nơi vị trí của nó, tướng thế gian chẳng hư hoại), hai câu ấy là cảnh giới gì? Trong kinh, mọi người thường đọc thấy Vô Sanh Pháp Nhẫn, hai câu ấy đã nói rõ: Hết thảy các pháp vốn bất sanh, há có diệt? Phật và đại Bồ Tát thấy chân tướng của hết thảy vạn pháp. Hết thảy vạn pháp bất sanh, bất diệt; nếu quý vị thấy là sanh diệt, tức là quý vị đã thấy sai mất rồi!


      Tế bào, nguyên tử, và điện tử tụ hay tán trong thân thể chúng ta là tụ tán mỗi ngày, chẳng phải là đến khi chết mới phân tán. Các tế bào nơi thân thể chúng ta cứ đúng chu kỳ bảy năm sẽ chẳng còn một tế bào cũ nào, toàn là mới toanh, nhưng chúng chẳng phải thay đổi cùng một lúc, mà là thay thế hằng ngày, thay đổi trong từng sát-na. Nói như vậy thì càng thay đổi càng tốt hơn mới đúng chớ! Giống như cỗ máy bị hư, tìm linh kiện khác thay vào, nhất định là thay bằng linh kiện tốt, nói chung sẽ chẳng làm hư máy. Vì thế, người biết thay đổi, sẽ là càng thay đổi càng trẻ trung, càng thay đổi càng tốt đẹp hơn. Chẳng biết thay đổi, sẽ càng thay đổi càng bệnh nhiều hơn, càng thay đổi càng già nua hơn. Kẻ ấy chẳng biết cách thay đổi, chẳng biết chọn lựa linh kiện mới, chuyên môn tìm linh kiện cũ, tìm đồ bỏ đi của người khác, dùng những thứ ấy, rất khổ não! Tôi bảo các đồng tu: Chư vị dùng giác tâm, chánh tâm, thanh tịnh tâm để thay đổi, càng thay đổi, càng tốt đẹp hơn. Chư vị hằng ngày dùng phiền não, phân biệt, chấp trước [để thay đổi], vậy là càng thay đổi càng tệ hại! Sự trang nghiêm nơi thân thể và tướng mạo của chư vị đều do chính mình nắm quyền thao túng, tùy thuộc quý vị thay đổi theo cách nào! Người thật sự tu hành, thời gian càng lâu, xác thực sẽ hiển lộ hoàn toàn khác hẳn kẻ bình phàm, tôi nói cách này cho mọi người dễ hiểu, tức là người ta biết cách chọn lựa thay cũ, đổi mới tế bào, chọn cái tốt đẹp thay cho cái cũ kỹ.

woensdag 11 december 2013

suy ngẫm ...

mỗi người chúng ta tuy hoàn toàn khác biệt
ai cũng đang bận rộn với lý tưởng và ước mơ riêng
thế nhưng có một việc mà tất cả đều làm
giống hệt nhau, không ngơi nghỉ

đi về phần mộ của mình ...

khác biệt còn có nghĩa lắm không ?
chẳng ai có nhiều lựa chọn
mọi khúc mắc chỉ cần nhìn đơn giản
"chúng ta không giống nhau"

sống thuận hòa với những khát vọng riêng
vui vẻ với những điều chưa ưng ý
đơn giản thôi vì chẳng ai vô nghĩa
mỗi người ta gặp đều bởi có nhân duyên

dang rộng đôi tay và mở rộng tâm hồn
những gì nhìn thấy được chỉ là bề nổi
cuộc đời tuy khác nhau nhưng đều cùng ngắn ngủi
chân thành, vị tha, cuộc sống ý nghĩa hơn ...



A Di Đà Phật _(*)_
5/10

vrijdag 4 juni 2010

cho con đi ... TU

sáng nay đọc được bài này, long hoan hỷ lạ. Nếu càng ngày càng nhiều mô hình tu dưỡng như thế này dành cho thanh thiếu nhi, thì lo gì không có những thế hệ trẻ nhân nghĩa, trí tuệ đủ đầy.

… “Tu ở Thiền viện Trúc Lâm, các con ăn cơm chay, mặc quần áo thâm rộng thùng thình, ở trên "khu tập thể", được các thầy hướng dẫn đầy đủ những công việc mà trẻ em nông thôn thường xuyên làm như tự gấp chăn màn, quét nhà, nhổ cỏ, tập nấu cơm bằng bếp củi (dẫu ở đó có nồi cơm điện!), tự giặt quần áo (ở nhà các con chưa bao giờ biết giặt quần áo), bữa đến xếp hàng ngay ngắn, áo tu hành chỉnh tề, bưng bát đĩa của mình xuống núi ăn cơm trong nhà ăn tập thể.


Các con tự xúc khẩu phần ăn cho mình, ra bàn ngồi nghe các thiền sư giảng đạo lý và kinh Phật, rồi lặng lẽ ăn, thưa gửi kính cẩn. Cơm xong, lại nghe giáo huấn, rồi các con tự đi rửa bát (kể cả thầy trụ trì Thiền viện cũng tự rửa bát cho mình), rồi lại xếp hàng trở về khu vực sinh sống của mình. Hằng ngày, 2 bận đi xuống khu "Giáo đường" nghe giảng kinh Phật, rồi ngồi thiền.


Thậm chí, 3h30 phút sáng hằng ngày, sau ba tiếng chuông thiêng là giờ "thức chúng" (ngủ dậy), các cháu cùng các vị thiền sư ngồi thiền trong ánh điện lờ mờ, dưới sự giám sát của các vị tu hành nghiêm khắc nhất. Tuyệt đối không có chuyện vào mạng Internet, không xem tivi, không gọi điện thoại về nhà hay kêu ca kể khổ với ai. Các thầy ở đây nghiêm khắc nhưng rất thương yêu con trẻ….”

Thích thích thích ..........

dinsdag 4 mei 2010

Người bạn thực sự

Chuyện kể về Socrates


Thời Hy Lạp cổ đại, Socrates được vinh danh vì có kiến thức sâu rộng. Một ngày nọ, một chàng trai đến gặp nhà đại hiền triết và nói rằng, “Ngài có biết tôi đã nghe được tin gì về bạn của ngài không?”

“Chờ một chút”, Socrates đáp lại. “Trước khi kể cho ta bất cứ điều, ta muốn ngươi phải qua được một bài kiểm tra nho nhỏ. Tên gọi của nó là "kiểm tra ba lọc”.

“Ba lọc ư?”, chàng trai thắc mắc.

“Đúng vậy”, Socrates nói tiếp. “Trước khi ngươi nói với ta về bạn của ta, thì đây có lẽ là ý kiến hay để dành ra một lúc và chọn lọc xem ngươi sẽ nói cái gì. Đó là lý do tại sao ta gọi nó là bài kiểm tra ba lọc. Chọn lọc đầu tiên là Sự thật. Ngươi hoàn toàn chắc chắn rằng những gì ngươi sắp kể với ta đều là thật chứ?”.

“Không, thưa ngài”. Người đàn ông nói, “Thực ra tôi chỉ mới nghe về điều đó, còn…”.

“Thôi được rồi, vậy ngươi không biết liệu nó có đúng sự thực hay không. Giờ chúng ta hãy thử bài lọc thứ hai có tên là Lòng tốt. Những điều ngươi sắp kể về người bạn của ta có tốt đẹp gì không?”.

“Không, trái lại…”.

“Vậy à, ngươi muốn kể điều gì đó tồi tệ về anh ta, nhưng ngươi lại không chắc điều đó có đúng hay không. Có thể ngươi vẫn qua được bài kiểm tra này, bài lọc Hữu ích. Điều ngươi muốn kể về người bạn của ta sẽ hữu ích cho ta chứ?”.

“Không, không thực sự”.

“Nào”, Socrates kết luận, “nếu những điều ngươi muốn kể với ta không đúng sự thực hoặc không tốt hay thậm chí còn không hữu ích, vậy tại sao lại phải kể với ta?”.

Chúng ta luôn có thể tham gia vào các cuộc bàn tán vô bổ để nén lại nỗi buồn chán của mình. Nhưng khi câu chuyện ấy bắt đầu về bạn bè của chúng ta thì nó hoàn toàn không đáng nói. Hãy luôn tránh nói xấu sau lưng về những người bạn của mình.


Nguyễn Thúy (Theo THS)
(sưu tầm trên Internet)

zondag 2 mei 2010

khoảng cách của trái tim

Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau ?”
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời: “Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!”
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo: “Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.
Sau cùng Ngài bảo: “Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”
Rồi ngài lại tiếp tục:
"Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”

Ngài kết luân:

Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !”

zondag 25 april 2010

meer tijd voor jouw kind ...

Gisterenavond leeste ik DAG krant (niewsblad), er is een artikel namelijk "praat veel met kleine kinderen: hoe veel er thuis gepraat wordt, hoe beter kinderen het doen op school". Ik vind 't helemaal waar en vind ik ook zo geluk dat we (mijn dochter en ik) veel tijd bijelkaar hebben gehad sinds ze a kleine kind was. Ik denk, eigenlijk altijd, dat het wezenlijk (essensieel) is voor kinderen sammen met hun ouders spelen, vooral als zij klein zijn.
Maar is het belangrijk ook voor kinderen de TV (televisie) kijken ? is het goed of beter te lezen ? "het hangt ervan af wat ouders wil" (dit zin kopieer ik van de grootwoordenboek) tegenwoordig zijn mensen gemakkelijker op hoe willen zijn hun kinderen thuis te doen, als het beter is voor ze vrij te zijn !!! het is slecht, dat moet ik zeggen en probeer ik niet te koop een TV (nog niet ...)

mijn man zei tegen mijn dochter "hoe meer gek thuis je bent, hoe beter te doen op school je doe"

nee, nee zei ik, "hoe meer je zegt, hoe geker je bent!" ... ha ha ha ...

hiền lành và tàn bạo


Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại vườn ông Anàthapindika. Rồi Thôn trưởng Canda đi đến. Bạch Thế Tôn, do nhân gì, duyên gì có người được gọi là tàn bạo, có người được gọi là hiền lành?
Ở đây, này Thôn trưởng, có người tham, sân, si chưa được đoạn tận. Do tham, sân, si chưa được đoạn tận, người ấy bị người khác làm cho phẫn nộ. Do bị người khác làm phẫn nộ nên phẫn nộ hiện hành. Người ấy do vậy được gọi là người tàn bạo.
Này Thôn trưởng, đây là nhân, là duyên có người được gọi là tàn bạo.
Nhưng ở đây, này Thôn trưởng, có người tham, sân, si được đoạn tận. Do tham, sân, si được đoạn tận, người ấy không bị người khác làm cho phẫn nộ. Do không bị người khác làm phẫn nộ nên phẫn nộ không hiện hành. Người ấy do vậy được gọi là hiền lành.
Này Thôn trưởng, đây là nhân, là duyên có người được gọi là hiền lành.


(ĐTKVN, Tương Ưng Bộ IV, chương 8, Tương ưng thôn trưởng, phần Canda [lược trích], NXB Tôn Giáo 2001, tr 479)

LỜI BÀN:

Một người sống lương thiện lúc nào cũng tâm nguyện làm lành tránh dữ. Nhưng để thực sự trở thành người hiền đúng nghĩa là chuyện không dễ dàng, bởi trong tâm ta vốn chứa lẫn lộn vô số mầm thiện ác.
Những biểu hiện hiền lành trong đời sống nếu có cũng chỉ là phần nổi của khối băng lênh đênh trong đại dương mà ít ai biết được trong phần chìm của khối băng tâm ấy tiềm ẩn những gì. Vì thế, Đức Phật từng khuyến cáo chưa phải là bậc Alahán thì không nên chủ quan vào tâm ý của mình.

Pháp thoại này cho thấy khi tham, sân và si chưa đoạn tận thì chúng ta vẫn là người ác, có thể sẽ làm ác đến tàn bạo dù điều ấy chưa từng xảy ra. Và điều quan trọng là mấy ai hiện hữu trên cõi đời chứng đạt sự thanh tịnh tuyệt đối, dứt bặt ba phiền não căn bản ấy.
Quán niệm về điều này thật sâu sắc để thấy rằng phiền não còn thì cái ác vẫn còn. Tâm ta là ngọn núi lửa được phủ lên một thảm thực vật hiền hòa, xanh tốt và chỉ cần chút duyên địa chấn thì nham thạch sân hận sẽ trào tuôn và nhấn chìm tất cả trong biển lửa phẫn nộ.

Hiểu được điều này chúng ta không mấy ngạc nhiên khi gặp những phản ứng sân hận bộc phát dữ dội nơi những người vốn dĩ hiền lành đồng thời chúng ta cũng không lấy làm khó hiểu về những hành vi giận dữ bất thường của chính mình.

Bởi cái ác không phải là bản chất của con người song nó luôn tiềm ẩn chờ cơ hội để bùng phát. Nhận thức được điều này là một trong những điều kiện thiết yếu để tiến tới làm chủ và tịnh hóa tâm thức.
Không chủ quan, không mất cảnh giác với chính mình, thực tập tỉnh thức trong mọi suy nghĩ, lời nói và hành động để kiểm soát thân tâm một cách trọn vẹn là phương thức để trở thành người hiền, và đây cũng là mục tiêu phấn đấu nhằm hoàn thiện tự thân của mỗi người con Phật.

Quảng Tánh (Theo Giác Ngộ online)

zaterdag 27 februari 2010

Đối trị lòng sân như thế nào ?

Hỏi. Lòng sân nên cứ để ngủ yên phía bên trong, hay nên kéo ra, trực diện với nó?

Ðáp. Có một phương pháp tu dạy chúng ta mang lòng sân ra để quan sát, nhận diện, tìm xem đối tượng của lòng sân ra sao, phản ứng của tâm như thế nào, v.v... Khi thiền theo pháp tu này, hành giả sẽ tự khơi cho tâm nổi giận, rồi quan sát, nhưng không phải là bung xung giận dữ ẩu đả người khác. Nếu quí vị sợ mình sẽ nổi giận tông cửa chạy ra ngoài, tốt hơn hết là nên khóa trái cửa lại - nhớ đứng phía trong khi khóa cửa - nhốt mình lại cho đàng hoàng rồi chừng đó mới nên bưng lòng sân ra quan sát !

Ðối với một số vấn đề tâm thần như chứng suy nhược thần kinh hay một vài trạng thái khủng hoảng tâm lý, có thể là không nên dồn nén mà phải khơi ra, tâm sự với người khác cho vơi bớt. Nhưng những loại khủng hoảng như sân hận hay tham đắm lại không thể để thoát ra ngoài mà phải nén lại, vì càng để mình nổi sân, nổi tham, sân và tham lại càng có khuynh hướng tái diễn dễ dàng hơn. Với các loại tâm lý này, càng giới hạn sẽ càng khiến chúng giảm cường độ. Tuy nhiên nói giới hạn lại không có nghĩa là ngay đang lúc nổi sân nổi tham mà rán đè nó xuống, không ai làm nổi chuyện này. Muốn giới hạn tham hay sân thì trong đời sống hàng ngày phải thường xuyên suy nghĩ quán sát về lợi điểm của lòng từ bi, của tình thương, của tâm từ ái, v.v... đồng thời suy nghĩ về nhược điểm của lòng sân. Suy nghĩ thường xuyên như vậy để xoay tâm của mình hướng về lòng từ bi yêu thương. Hễ tâm càng hướng về lòng từ bi thì lại càng xoay lưng với thói quen giận dữ tác hại. Nhờ lực đẩy này, ngay khi quí vị nổi giận bộ mặt giận dữ của quí vị cũng sẽ khác đi, sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều. Ðó là cách làm sao để giảm lòng sân. Với thời gian, tâm sẽ từ từ thay đổi.

Trích Ý Nghĩa Cuộc Sống của đức Đalai Lama.
(sưu tầm)

vrijdag 21 augustus 2009

sức mạnh của lòng yêu thương

Nữ hoàng Victoria hỏi Helen Keller: “Hãy nói cho ta biết ngươi đã làm như thế nào để có được những thành công như vậy trong cuộc sống? Ngươi vừa mù vừa điếc, vậy tại sao lại làm được quá nhiều việc như vậy?”.
Câu trả lời của Keller thể hiện lòng tôn kính dành cho người thầy đầy tâm huyết đã mang cho cô cuộc sống: “Nếu không có cô Annie, thì sẽ chẳng bao giờ có ai biết tới cái tên Helen Keller”.

Annie là một cô gái gần như bị mù sau một trận sốt khi còn nhỏ, bác sĩ kết luận rằng cô đã hoàn toàn mất trí. Cô bị giam trong tầng hầm của một viện điều trị thần kinh nằm ở ngoại ô Boston. Annie sẽ tấn công bất kỳ ai lại gần cô, và cô cũng phớt lờ sự có mặt của mọi người.
Tuy vậy, có một nữ y tá già tin rằng đâu đó vẫn còn những tia hi vọng dành cho Annie, và bà tự giao nhiệm vụ cho mình là cần phải thể hiện tình yêu thương với cô bé.
Hàng ngày nữ y tá tới thăm Annie, nhưng cũng như đối với những người khác, cô bé không hề nhận ra sự có mặt của người nữ y tá. Bà vẫn tiếp tục tới thăm. Người phụ nữ tốt bụng để lại bánh quy cho cô và nói những lời yêu thương, động viên cô. Bà tin rằng một ngày nào đó cô gái tội nghiệp sẽ bình phục.
Và một ngày kia, bác sĩ đã nhận thấy một sự thay đổi từ cô gái bé nhỏ. Họ từng chứng kiến cô bé giận dữ và thể hiện thái độ thù địch, nhưng giờ đây họ còn thấy trong cô điều gì đó thật dịu dàng và đáng yêu. Các bác sĩ quyết định chuyển cô ra khỏi tầng hầm, đưa lên tầng trên. Và tại đây người ta đã thấy cô tiến bộ dần dần, cho tới một ngày cô bé từng bị coi là “đã hết hi vọng” được xuất viện, trở về với cuộc sống đời thường.
Annie trở thành một phụ nữ trẻ với ham muốn được giúp đỡ những người khác cũng như cô đã từng được bà y tá tốt bụng giúp đỡ. Chính Annie đã nhận ra tiềm năng của Helen Keller. Cô yêu Helen, luyện tập với Helen, chơi cùng Helen và làm việc cùng Helen cho đến khi ngọn nến bập bùng trong cuộc sống của cô trở thành ánh sáng soi đường cho cả thế giới.
Annie đã làm được điều kỳ diệu cho cuộc sống của Helen; nhưng chính người nữ y tá già tốt bụng năm nào đã tin tưởng vào Annie và truyền hơi ấm yêu thương tới một cô bé không có khả năng giao tiếp, biến cô thành một giáo viên đầy nhiệt huyết.
“Nếu không có Annie, cái tên Helen sẽ không bao giờ được người ta biết tới”. Nhưng nếu không có người nữ y tá tốt bụng và đầy nhiệt tình năm nào thì cái tên Annie cũng sẽ không được ai biết đến cả. Và cứ như vậy tình yêu thương giữa con người với con người được lan truyền đi, xa mãi, xa mãi…
Những người bạn đang hướng tới, cho dù họ có thuộc gia đình bạn hay không, đều là một phần của sợi dây tình yêu thương có thể rộng mở xuyên suốt từ thế hệ này sang thế hệ khác. Cho dù bạn có thấy được kết quả hay không, nhưng những ảnh hưởng của bạn tới cuộc sống của họ là vô hạn.
Tình yêu thương, đó chính là một ngọn lửa mà khi đã cháy lên rồi, có thể cháy mãi mãi…

Mai Hương
Theo Revealingthesilence

woensdag 11 februari 2009

Ai cũng phải học làm người

AI CŨNG PHẢI HỌC LÀM NGƯỜI
Liên Hải dịch

Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học, liền học Thạc sĩ, rồi lại học Tiến sĩ. Sau nhiều năm, cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng vui.
Một hôm người đồ đệ này trở về, thưa với ngài Tinh Vân: "Bạch Sư Phụ nay con đã có học vị Tiến sĩ rồi, sau này con phải học những gì nữa?" Ngài Tinh Vân bảo: "Học làm người", học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.
Ngài Tinh Vân cho rằng, bất luận là sĩ nông công thương, người ở tầng lớp nào có học tập là có tiến bộ, nay cùng chia sẻ với mọi người về những điều cần phải học.
Thứ nhất, "
học nhận lỗi". Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn. Đối tượng mà mình nhận lỗi có thể là cha mẹ, bạn bè, mọi người trong xã hội, thậm chí nhận lỗi với con cái hay là người không tốt đối với mình, nhận lỗi như vậy bản thân chẳng mất mát gì, ngược lại còn thể hiện được sự độ lượng của bản thân. Học nhận lỗi là một điều rất tốt, là sự tu tập lớn.
Thứ hai "học nhu hòa". Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta lại mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại dài lâu được, chứ cứng làm chi cho chịu thiệt thòi. Tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập. Người ta thường hình dung những người cố chấp, thì tấm lòng của họ, tính cách của họ rất lạnh, rất cứng y như một miếng sắt vậy. Nếu chúng ta có thể điều hòa hơi thở, điều hòa thân tâm, dần dần điều phục tâm như ngựa hoang, như vượn chuyền cành này khiến cho nó nhu hòa mềm mại, thì cuộc sống mới vui tươi hơn, mới lâu dài được.
Thứ ba "
học nhẫn nhục". Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên biển lặng, lùi một bước thì biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không. Các vị muốn sống, muốn sinh tồn, muốn sinh mạng này thì cần phải biết nhẫn, có thể hiểu rõ những đúng sai, thiện ác, tốt xấu của thế gian, thậm chí chấp nhận nó.
Thứ tư "học thấu hiểu". Thiếu thấu hiểu lẫn nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?
Thứ năm, "học buông bỏ". Cuộc đời như một chiếc va li, lúc cần dùng thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống lại không đặt xuống, cũng như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới có thể tự tại được.
Thứ sáu "học cảm động". Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm bồ tát, tâm bồ đề; trong cuộc đời mấy mươi năm của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.
Thứ bảy "học sinh tồn". Để sinh tồn chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh, thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình bạn bè yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu để với người thân.
Chúc bạn bè thân hữu cùng cố gắng!
Liên Hải dịch

vrijdag 16 januari 2009

TÌNH CẢM CỦA ĐỨA TRẺ

Tính tò mò thiên nhiên của đứa trẻ, sự ham tìm hiểu vốn sẵn có ngay từ thủa sơ sinh, chắc chắn rằng cần được liên tục khuyến khích một cách thông minh, để duy trì cho nó luôn luôn sống động và không bị méo mó, đồng thời sẽ từ từ hướng dẫn đứa trẻ tìm hiểu về nhiều đề tài khác nhau. Nếu sự say mê học hỏi của đứa trẻ mà được khuyến khích liên tục, thì đối với những môn học như toán học, địa lý, lịch sử, khoa học, hoặc đối với bất cứ bộ môn nào, sẽ không còn có vấn đề gì có thể gây rắc rối cho đứa trẻ hoặc cho nhà giáo dục được nữa. Nếu đứa trẻ được sống trong một bầu không khí vui vẻ, hạnh phúc, cảm nhận được sự âu yếm, săn sóc của mọi người, sự học đối với nó sẽ càng trở nên dễ dàng biết bao!

Sự cởi mở và bén nhậy về cảm xúc chỉ có thể phát triển tốt đẹp khi đứa trẻ có được sự tin cậy trong giao tiếp với các “bậc thầy”. Cảm giác an toàn khi giao tiếp là điều cần thiết đầu tiên của đứa trẻ. Có một sự khác biệt rất lớn lao giữa cảm giác an toàn và cảm giác lệ thuộc. Vì hữu ý hay vô tình, nhiều nhà giáo dục đã nhồi vào đầu đứa trẻ cái cảm giác lệ thuộc, và do dó, ngấm ngầm tạo cho đứa trẻ sự sợ hãi, điều mà cha mẹ chúng cũng làm trong thái độ cư xử trìu mến hoặc hung dữ. Sự dùng quyền lực và cách cư xử độc đoán đối với đứa trẻ của cha mẹ và các bậc thầy đã tạo áp lực lên đứa trẻ về những gì nó phải trở thành, phải làm. Với sự lệ thuộc, luôn luôn kèm theo bóng tối của sợ hãi và sự sợ hãi thúc ép đứa trẻ vâng lời, rập khuôn, nhắm mắt tuân hành những mệnh lệnh và nhận lãnh không suy nghĩ những trừng phạt của người lớn. Trong bầu không khí của lệ thuộc này, sự nhậy cảm bị tan rã. Nhưng khi đứa nhỏ biết, hoặc cảm thấy, được sống trong bầu không khí an toàn, sự bừng nở cảm xúc của nó sẽ không còn bị ngăn trở bởi sự sợ hãi.

Trích: Life Ahead của KRISHNAMURTI, J

Nếu: một bài thơ tuyệt vời

Xin chia sẻ một bài thơ mà tớ rất tâm đắc.

NẾU

Rudyard Kipling (1865-1936)
Nguyễn Phúc Giác Hải dịch năm 1976
(từ bản tiếng Pháp “Si” do André Maurois dịch)

Nếu bỗng thấy tan tành sự nghiệp
Mà thản nhiên xây tiếp cuộc đời
Hay trong chỉ một trận thôi
Mất trăm lần thắng không lời thở than

Nếu yêu chẳng mê man xuẩn ngốc
Mạnh mẽ mà mềm mỏng vẫn nên
Bị ghen ghét, chẳng ghét ghen
Kiên trì bảo vệ, vững bền đấu tranh

Nếu bị kẻ gian manh hiểm ác
Mượn việc ta xuyên tạc đặt lời
Dối trên dối dưới dối đời
Nhưng ta quyết chẳng dối người dối ta

Nếu quyền uy chẳng xa quần chúng
Gần đỉnh cao vẫn đúng gốc dân
Yêu thương bè bạn xa gần
Bằng tình huynh đệ chẳng phần riêng tư

Nếu quan sát, ngẫm suy, hiểu biết
Mà chẳng thành phá diệt hoài nghi
Mơ không để mộng cuốn đi
Suy tư mà chẳng để vì suy tư

Nếu dũng cảm mà không sơ hở
Cứng rắn mà vẫn giữ tình thương
Thông minh mà chẳng phô trương
Vẫn khiêm tốn học hỏi chung mọi người

Nếu chiến thắng sau hồi thất bại
Vẫn nhận nhìn, đối xử như nhau
Dây thân ái vẫn bền lâu
Tình sâu nặng đáp, thù sâu không đòi

Thì, con hỡi! TRỜI, NGƯỜI đều giúp
Để vinh, may theo bước con hoài
Nhưng niềm Vinh nhất con ơi
Vì con là một Con Người, đó con!

donderdag 15 januari 2009

câu chuyện bức tranh

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi. Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev. Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất. Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa.

Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm và lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn.

Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.

câu chuyện chú lừa

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và con lừa đã già, không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả.

Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Con lừa hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, mỗi xẻng đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.

Cũng vậy, cuộc sống có thể đổ rất nhiều thứ khó chịu lên bạn. Đừng kêu khóc trong tuyệt vọng. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một cơ hội để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách giữ vững niềm tin và đừng bao giờ đầu hàng.

có và không

"Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này cũng không
Kìa xem bóng nguyệt lòng sông
Ai hay không có, có không là gì ?"
Hữu Không (Đạo Hạnh thiền sư - 道行禪師, Việt Nam)
(Người dịch: Huyền Quang Tam Tổ)

Tính "Không" trong Phật giáo thật huyền diệu. Có đấy, mà Không đấy. Vì sao vậy ?

Vì mọi sự vật, hiện tượng trên thế gian này đều chỉ là tương đối. Nói thật gần gũi, thì 15 phút chờ đợi dài như thế kỷ, trong khi cũng 15 phút ấy khi ở cạnh người mình thương ... thì chỉ như trong nháy mắt mà thôi.

Vì mọi sự vật, hiện tượng trên thế gian này đều có sự liên quan trực tiếp hay gián tiếp đến nhau. Không có gì tự mình tồn tại mà không cần đến sự có mặt của một thứ khác. Nói đơn giản, như một bông hoa, nếu không có đất, nước và ánh mặt trời, thì làm sao có bông hoa đó. Bông hoa chính là sự kết hợp hữu hình của các nhân tố vô hình mà ta đôi khi quên mất.

Và không chỉ thời gian, mà không gian, vật chất, con người ... cho đến giáo Pháp của Đức Phật cũng không nằm ngoài tính tương đối này. Vì chúng sinh còn mê mờ nên Phật Pháp mới sinh ra. Vì chúng sinh căn cơ khác nhau, nên mới có tám vạn bốn ngày Pháp môn để tu tập.

Bạn có thể băn khoăn, vậy thì triết lý về tính "Không" này, có ích lợi gì cho chúng ta, cho xã hội con người nói chung ?

Câu trả lời sẽ là: khi chúng ta hiểu về tính “không”, hiểu được sự tương đối của vạn vật, ta có thể bớt cực đoan, bớt bám víu, bớt đi sự tin tưởng một cách cố chấp vào những thứ mình cứ tưởng đâu là tuyệt đối: cái tôi, của tôi, quyền lực, tiền tài ...

"Khi không bị đánh lừa bởi những cái tưởng đâu là tuyệt đối đó, ta đã bớt “SI”. Khi không hùng hổ, tức giận cố chấp những cái tưởng đâu là tuyệt đối, ta đã bớt “SÂN”. Khi không tham lam bảo vệ hay luyến tiếc những cái tưởng đâu là tuyệt đối, ta đã bớt “THAM”. Bớt tham, sân, si trong đời sống tức là bớt khổ cho mình và cho người" (Liên Tử).

Niết Bàn chẳng ở đâu xa ... !

Nam Mô A Di Đà Phật !

20 ÐIỀU KHÓ TRONG CUỘC SỐNG

Phật dạy làm người có 20 điều khó:

1. Nghèo nàn bố thí là khó.
2. Giàu sang học đạo là khó.
3. Bỏ thân mạng quyết chết là khó.
4. Thấy được kinh Phật là khó.
5. Sanh vào thời có Phật là khó.
6. Nhẫn sắc, nhẫn dục là khó.
7. Thấy tốt không cầu là khó.
8. Bị nhục không tức là khó.
9. Có thế lực không dựa là khó
10. Gặp việc vô tâm là khó.
11. Học rộng nghiên cứu sâu là khó.
12. Diệt trừ ngã mạn là khó.
13. Không khinh người chưa học là khó.
14. Thực hành tâm bình đẳng là khó.
15. Không nói chuyện phải trái là khó.
16. Gặp được thiện tri thức là khó.
17. Thấy tánh học đạo là khó.
18. Tùy duyên hoá độ người là khó.
19. Thấy cảnh tâm bất động là khó.
20. Khéo biết phương tiện là khó.

Lời bình: Đức Phật từ bi và trí tuệ biết mấy ! Tất cả 20 điều Ngài nói, hoàn toàn chính xác. Nhưng bạn xem, Ngài dùng từ "khó", nghĩa là có thể làm được. Ngài dùng từ "khó", để chúng ta nỗ lực vươn lên.

Mỗi ngày, hãy dành cho bản thân mình ít nhất 30 phút tĩnh lặng. Khi không còn gì vướng bận, hãy nhìn sâu vào tâm hồn mình và tự vấn: điều khó nào mình đã vấp trong ngày ? làm sao để mình nỗ lực vượt qua ?

Cuộc sống nhiệm màu biết mấy !
Kỳ diệu thay ta được gặp Pháp trong thời này !


Nam Mô A Di Đà Phật !


Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865)

Kính thưa thầy...

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này. Rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết: cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố, thì ở đâu đó, sẽ có một con người chính trực; bên cạnh một chính trị gia ích kỷ, sẽ xuất hiện một nhà lãnh đạo tận tâm.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cứ mỗi một kẻ thù ta gặp ở nơi này thì ở nơi khác ta lại tìm thấy một người bạn. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu hiểu rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố...

Xin hãy dạy cho cháu cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...

Xin dạy cho cháu biết đến thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng để cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống; đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong nắng, và những bông hoa nở ngát trên đồi xanh.

Ở trường, xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi. Xin hãy tạo cho cháu có ý kiến riêng của bản thân, cho dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó là không đúng...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chạy theo thời thế. Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp mà thôi.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã... Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất nhưng không bao giờ được để cho ai ra giá mua trái tim và tâm hồn của mình.

Xin hãy dạy cho cháu biết ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ lẽ phải.

Xin hãy đối xử với cháu dịu dàng nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu, bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên những thanh sắt cứng rắn. Hãy giúp cháu có can đảm biểu lộ sự thiếu kiên nhẫn và có đủ kiên nhẫn để biểu lộ sự can đảm.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Ðây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình... con trai tôi là một cậu bé tuyệt vời.