Posts tonen met het label cuộc sống. Alle posts tonen
Posts tonen met het label cuộc sống. Alle posts tonen

woensdag 11 december 2013

KHÔNG NÊN đốt vàng mã, tại sao ?



Đốt vàng-mã vào các dịp cúng lễ hình như đã thành "văn hóa". Thực ra việc đốt vàng-mã vừa gây ô nhiễm môi trường, lãng phí xã hội mà lại chẳng có bất cứ ý nghĩa chân thật nào cả.

Tại sao lại không ? Vì rằng:

- nếu siêu thoát rồi thì không cần dùng đến thứ ấy,
- còn giả như bị đọa, thì lại không thể dùng những thứ ấy !

1 phút logic: từ VN sang Campuchia đã phải dùng đồng tiền riêng rồi, huống chi từ cõi này sang cõi khác.

Nếu chân thành muốn cúng dường thân nhân, thì cách tốt nhất nên làm là dùng số tiền (định mua vàng-mã) đó, đặt trên bàn thờ, khấn cho các vị biết rằng số tiền đó chúng tôi sẽ đem dùng vào các việc công ích, như tặng thư viện, trường học, giúp những người khó khăn, ủng hộ ấn tống Kinh Sách, phóng sinh ... rồi hồi hướng công đức cho các vị.

Như vậy, thân nhân của mình, chính mình và có thêm những người khác cũng được hưởng lợi ích chân thật đồng thời bảo vệ môi trường, tránh lãng phí xã hội.

_(*)_ Nam mô A Di Đà Phật _(*)_

suy ngẫm ...

mỗi người chúng ta tuy hoàn toàn khác biệt
ai cũng đang bận rộn với lý tưởng và ước mơ riêng
thế nhưng có một việc mà tất cả đều làm
giống hệt nhau, không ngơi nghỉ

đi về phần mộ của mình ...

khác biệt còn có nghĩa lắm không ?
chẳng ai có nhiều lựa chọn
mọi khúc mắc chỉ cần nhìn đơn giản
"chúng ta không giống nhau"

sống thuận hòa với những khát vọng riêng
vui vẻ với những điều chưa ưng ý
đơn giản thôi vì chẳng ai vô nghĩa
mỗi người ta gặp đều bởi có nhân duyên

dang rộng đôi tay và mở rộng tâm hồn
những gì nhìn thấy được chỉ là bề nổi
cuộc đời tuy khác nhau nhưng đều cùng ngắn ngủi
chân thành, vị tha, cuộc sống ý nghĩa hơn ...



A Di Đà Phật _(*)_
5/10

Học cách BỐ THÍ mỗi ngày



Một người quá nghèo đến hỏi Đức Phật: “Tại sao con lại nghèo như thế?”
Đức Phật nói: “Vì con chưa học được cách bố thí cho người khác.”
Người ấy khóc: “Con nghèo như thế này, không có thứ gì cả, thì lấy gì bố thí đây ?”
Đức Phật dạy: “Cho dù con hoàn toàn không có cái gì, con vẫn có thể thực hiện bố thí 7 điều này:

1. Nhan thí - Bố thí nụ cười,
2. Ngôn thí - Bố thí ái ngữ, nói lời dịu dàng dễ nghe,
3. Tâm thí - Bố thí tâm hòa ái, lòng biết ơn,
4. Nhãn thí - Bố thí ánh mắt nhìn thẳng hiền từ,
5. Thân thí - Bố thí hành động nhân ái,
6. Tọa thí - Bố thí nhường chỗ cho người cần,
7. Phòng thí - Bố thí lòng bao dung."

Kể từ nay con xin nguyện bố thí mỗi ngày.

_()_ Nam mô A Di Đà Phật _()_

Thượng Đế luôn hiện hữu quanh tôi ...

Thượng Đế ơi ! tôi thì thầm khe khẽ
xin hãy cho con nghe được tiếng Ngài
có tiếng gió xạc xào, tiếng chim hót từ xa vọng lại
nhưng tôi không nghe vì còn đang mê mải
nguyện cầu ...

Thượng Đế ơi ! Ngài ở đâu ?
xin hãy hiện lên cho con được thấy
ánh mặt trời chiếu vào những vệt nước sau mưa trên lá cây lộng lẫy
nhưng tôi không chú ý, tôi còn bận kiếm tìm ...

Thượng Đế ơi ! xin Ngài hãy trổ phép thần thông !
có tiếng cười trẻ thơ đâu đây cất lên trong trẻo
cơn mưa qua cầu vồng hiện lên lung linh, rạng rỡ
có ý nghĩa gì đâu, Thượng Đế chưa trả lời !

xin Ngài hãy chạm vào con, Thượng Đế ơi !
cho con chắc chắn rằng Ngài đang nghe con nói!

bỗng giật mình vì đôi tay bé nhỏ của con gái
quàng quanh cổ tôi và môi con trên má dịu mềm
"mẹ ơi ! mẹ có muốn mình ra ngoài sân ?
con thích đi chơi loanh quanh với mẹ ... "

Thượng Đế đã mỉm cười với tôi giản đơn như thế
tôi biết mỗi phút giây Ngài đều hiện hữu bên tôi ...

A Di Đà Phật _(*)_

4/10/2013

vẻ đẹp chân thực của người phụ nữ ...

vẻ đẹp chân thực của người phụ nữ
là sự phản chiếu vẻ đẹp nội tâm
và niềm vui bên trong họ

người phụ nữ biết yêu thương bản thân
luôn trau dồi tâm hồn mình
vì họ biết đấy chính là kho báu thật sự
và họ thường đẹp
là vì họ hạnh phúc
thứ hạnh phúc kỳ lạ không kiếm tìm được từ bên ngoài
cũng vì thế chẳng ai có thể lấy đi mất
kể cả thời gian hay những nỗi nhọc nhằn

mình biết những người phụ nữ như vậy
người thân, người quen, đồng nghiệp, bạn bè
ở đâu họ cũng tỏa sáng
vì họ tự tin
vì tâm hồn họ vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ
và vì bên trong trái tim họ có tình yêu thật sự
nên họ biết mang niềm vui cho những người bên cạnh mình

làm sao có thể không yêu một người phụ nữ đẹp ?
vẻ đẹp sâu lắng và mặn nồng theo năm tháng
nếu người đàn ông có được một người như vậy làm bạn
hãy cảm ơn cuộc sống đi ! anh thật may mắn
vì anh có thể vững bước đi qua mọi sóng gió cuộc đời ...


A Di Đà Phật _(*)_

19/11

I am beautiful

I am beautiful
because I do not care
how I look like
because I know have
everything I need
to enjoy this beautiful life
and because, oh because
I know who I am
without name
without image
without fame
I am me, the soul inside ...



A Di Đà Phật _(*)_






4/12

SỐNG - giống y như đi xe đạp ...

SỐNG - giống y như đi xe đạp
dừng chân hơi lâu là xe có thể đổ chổng kềnh bất cứ lúc nào
thế nên luôn phải nhìn về phía trước
giữ cân bằng cho tốt
vượt qua chướng ngại vật thật khéo léo
(đôi khi có nghĩa là ... dắt bộ)
và đạp đều đều
thế nào cũng đến đích (nếu mình có một cái đích )

Tin vào CHÍNH MÌNH và luôn giữ cho xe LĂN BÁNH

A Di Đà Phật _(*)_

zaterdag 1 januari 2011

CHÚC MỪNG NĂM MỚI !


Một năm đã qua thật nhanh. Bốn mùa xuân hạ thu đông … trôi qua rất khẽ khàng. Đã lâu lắm rồi không được ở nhà đón năm mới. 4 cái Tết rồi nhỉ ? chẳng nhớ nữa. Ngoài kia xác pháo đỏ bị những hạt mưa lây phây làm cho dính bết … hình ảnh sao quá quen thuộc, gợi nhớ về một Hà Nội xưa cũ, Hà Nội mùa xuân.

Không gian tĩnh lặng quá, giờ này tất cả còn chìm trong giấc ngủ, giao thừa náo nhiệt đến tận 3-4 giờ sáng, hic. Tớ chẳng ngủ được lâu thế, vì mắc bệnh tiếc thời gian J Ngắm nhìn trời đất, thấy nhớ nhà, nhớ mùng 1 Tết, cũng cái tĩnh lặng này … thứ tĩnh lặng chỉ tồn tại trong 1 buổi sáng, cho cả năm !

Ánh nắng bắt đầu chiếu rọi làm mọi thứ trở nên tươi tắn và đầy sức sống, cây cối vẫn còn ướt mưa cứ lung linh. Chúc cho một năm mới hòa bình, an lạc. Chúc cho tất cả luôn mạnh khỏe và nhiều nghị lực để đạt được mơ ước của mình.

Happy New Year !

zondag 26 september 2010

ĂN CƠM GẠO LỨT MUỐI MÈ

Gạo lứt muối mè không phải là món ăn duy nhất của “thực dưỡng” (macrobiotic), nhưng nó là món ăn tuyệt hảo và thượng thặng nhất, được sử dụng nhiều nhất để hỗ trợ chữa bệnh và dành cho những người khoẻ mạnh muốn phát triển cao hơn trí phán đoán và sâu hơn về trí tuệ tâm linh.

Đơn giản đến cùng cực chính là chân lý !

Có phải cái duyên không nhỉ, khi 30 năm trước lúc tớ còn là đứa trẻ, ba mẹ tớ được cho mượn cuốn “Gạo Lứt Muối Mè” của Anh Minh Ngô Thành Nhân, và vì phải trả sớm mà không có máy photocopy như bây giờ, tớ hì hục ngồi chép lại toàn bộ cuốn sách ấy, dù trong đầu không giữ lại chữ nào, hic. Cho tới khi ngoài 30 mùa khoai sọ, tớ mới được gặp lại chính cuốn ấy, và tự nhiên cảm thấy thực dưỡng rất gần gũi, khoa học, thú vị, và …

Sớm nay dậy nhẩn nha nấu nồi cơm lứt, rang mẻ vừng và om một ít bí đỏ với rong Hizki để tý con gái dậy ăn. Chậm rãi nghiền bát vừng vừa rang thơm nức, coi như tự thưởng cho mình một sáng chủ nhật rảnh rang không vướng bận. Ngồi nhai cơm lứt chín tới với muối vừng tươi mới, giữa những miếng cơm ngon ngọt, trong lòng dâng lên một sự biết ơn sâu xa đối với cuộc đời, với con người, tự thấy mình vô cùng may mắn được biết đến thực dưỡng. Macrobiotic không chỉ đơn thuần ăn uống mà là một lối sống: quay trở về với thiên nhiên, sống giản đơn, tiết kiệm, yêu thương con người tri ân cuộc đời, học để hiểu qui luật tự nhiên của vũ trụ.

Con đường còn dài lắm và chắc chắn là một con đường vắng … nhưng bình yên đến từ bên trong(Đức Phật) … nên dù chỉ có một mình, tớ cũng sẽ vững bước …

Các con hãy tự thắp đuốc cho mình mà đi  (Đức Phật)

woensdag 8 september 2010

ĐỨC PHẬT VẪN NGỒI YÊN

 Trong đời sống hằng ngày, dường như một giờ của chúng ta mỗi lúc đầy ấp thêm hơn.  Chúng ta bận rộn quá.  Bận rộn sống, bận rộn đi làm, bận rộn chơi, bận rộn nghỉ ngơi, bận rộn cho đủ mọi chuyện…  Tốc độ của đời sống mỗi lúc một tăng nhanh, mà chừng như thời gian không còn bắt theo kịp nữa.  Nhưng ngày nay mấy ai dám buông bỏ sự bận rộn của mình bạn nhỉ?  Vì nếu buông bỏ chúng rồi chúng ta còn lại gì đây, hay chỉ là một sự trống vắng mà thôi!  Và vì vậy, chúng ta tiếp tục đi tìm hạnh phúc trong sự bận rộn của mình.
Xia chia sẻ với bạn một bài viết của ông Carl Honoré.
" Speed is not always the best policy.  Sự nhanh lẹ không phải lúc nào cũng là một đường lối tốt.  Sự tiến bộ mà chúng ta có được ngày nay là nhờ ở những người biết thích ứng với hoàn cảnh, chứ không phải do những người nhanh lẹ nhất.  Chắc bạn còn nhớ câu chuyện về con thỏ và con rùa?  Trong khi chúng ta vội vã lao mình theo những bận rộn của cuộc sống, mỗi giờ của ta càng lúc mỗi càng đầy kín, bạn nhìn lại đi chúng ta có thật sự cảm thấy hạnh phúc hơn không?
Nhưng bạn đừng hiểu lầm là tôi chống đối sự nhanh lẹ.  Tốc độ (speed) đã giúp chúng ta có được một cuộc sống và thế giới như ngày nay, rất kỳ diệu và nhiều tự do.  Ai lại không muốn những tiện nghi   internet hay phi cơ phản lực đã mang lại cho chúng ta?   Những phương tiện ấy có thể giúp mang chúng ta gần lại nhau hơn.  Nhưng vấn đề ở đây là cái dính mắc và sự đam mê của chúng ta vào tốc độ đã đi quá xa.  Chúng ta muốn càng ngày mình càng có thể làm nhiều việc hơn, hiệu quả hơn, trong một khoảng thời gian chỉ có giới hạn của ta.  Và đó đã trở thành một vấn đề rất nguy hại.
Ngay cả những lúc mà tốc độ mang lại những tác dụng xấu, chúng ta vẫn cứ tiếp tục vội vã nhanh hơn.  Công việc làm bị chậm trễ?  Ta gắn một đường dây internet nhanh lẹ hơn.  Không có thì giờ đọc một quyển sách ta mua vài tháng trước?  Ta học cách đọc cho nhanh hơn.  Muốn xuống cân?  Đi viện thẩm mỹ.  Không có thì giờ nấu nướng?  Mua microwave.
Nhưng trong cuộc sống này có những cái mà ta không nên và cũng không thể làm cho chúng nhanh lên được.  Chúng cần thời gian, chúng cần sự chậm rãi.  Và khi ta thúc hối những gì không thể thúc hối, khi ta không còn biết cách sống chậm lại, ta phải trả một giá rất đắt là hạnh phúc của mình và người chung quanh.
Một cuộc sống bận rộn và vội vã là một cuộc sống hời hợt bên ngoài.  Bạn nghĩ đi, làm sao ta có thể tiếp xúc được với cuộc sống, với người chung quanh, cho sâu sắc nếu ta lúc nào cũng vội vã? 
Bạn biết không, tất cả những gì nối liền chúng ta lại với nhau, và mang đến cho cuộc sống này ý nghĩa, đều cần một yếu tố mà ta không bao giờ có đủ là: thời gian.  Hạnh phúc mà chúng ta muốn phải là tức thì và ngay bây giờ.  Mà trong thời đại ngày nay thì điều ấy cũng vẫn chưa đủ, như Carrie Fisher có lần nói như vầy, "Sự thoả mãn tức thì cũng còn là quá chậm!"  Instant gratification takes too long.
Và các bạn hãy nhìn lại những đứa trẻ bây giờ, rất là tội nghiệp!  Gần đây tôi có xem một tranh khôi hài.  Có hai em bé gái nhỏ đứng với nhau chờ xe bus đi học.  Mỗi em cầm trong tay một cái máy tính nhỏ.  Một bé gái quay sang nói với bạn mình, "Thôi bây giờ để mình dời giờ tập vũ lại một tiếng, chuyển giờ học bơi sang giờ khác, và bỏ giờ piano… còn bạn thì ráng dời giờ học violin sang thứ Năm, bỏ giờ đá banh, và rút ngắn giờ tập hát lại… thì tụi mình có từ 3:15 đến 3:45 hôm thứ tư này để hai đứa mình chơi chung với nhau nhé!"
Lần cuối bạn được nhìn một người ngồi trên xe, lặng yên nhìn cảnh vật hai bên đường là lần nào bạn nhỉ?  Ngày nay, mọi người ai lúc nào cũng bận rộn làm một điều gì đó: đọc báo, chơi video games, nghe tin tức, nghe nhạc trên iPods, làm việc trên laptop, hay nói chuyện qua điện thoại cầm tay…
Tôi nghĩ, sự bận rộn bắt đầu không phải vì hoàn cảnh chung quanh, mà ngay bên trong mỗi chúng ta.  Chúng ta sẽ tiếp tục vội vã cho đến khi nào ta quyết định thay đổi thái độ của mình mà thôi.  Nhưng thay đổi thái độ của mình cũng mới là sự bắt đầu mà thôi.  Muốn thật sự thay đổi, ta cần phải thay đổi cách suy nghĩ của mình."

Bạn biết không, những lần về lại Trung Tâm đứng trước hiên nhà Chuyển Hóa, tôi thấy những bận rộn của phố thị chợt dừng lại và an tĩnh nơi này.  Trong khu rừng nhỏ đức Phật vẫn ngồi yên.
Nguyễn Duy Nhiên
nguồn: http://duynhien.multiply.com/journal/item/95

vrijdag 4 juni 2010

cho con đi ... TU

sáng nay đọc được bài này, long hoan hỷ lạ. Nếu càng ngày càng nhiều mô hình tu dưỡng như thế này dành cho thanh thiếu nhi, thì lo gì không có những thế hệ trẻ nhân nghĩa, trí tuệ đủ đầy.

… “Tu ở Thiền viện Trúc Lâm, các con ăn cơm chay, mặc quần áo thâm rộng thùng thình, ở trên "khu tập thể", được các thầy hướng dẫn đầy đủ những công việc mà trẻ em nông thôn thường xuyên làm như tự gấp chăn màn, quét nhà, nhổ cỏ, tập nấu cơm bằng bếp củi (dẫu ở đó có nồi cơm điện!), tự giặt quần áo (ở nhà các con chưa bao giờ biết giặt quần áo), bữa đến xếp hàng ngay ngắn, áo tu hành chỉnh tề, bưng bát đĩa của mình xuống núi ăn cơm trong nhà ăn tập thể.


Các con tự xúc khẩu phần ăn cho mình, ra bàn ngồi nghe các thiền sư giảng đạo lý và kinh Phật, rồi lặng lẽ ăn, thưa gửi kính cẩn. Cơm xong, lại nghe giáo huấn, rồi các con tự đi rửa bát (kể cả thầy trụ trì Thiền viện cũng tự rửa bát cho mình), rồi lại xếp hàng trở về khu vực sinh sống của mình. Hằng ngày, 2 bận đi xuống khu "Giáo đường" nghe giảng kinh Phật, rồi ngồi thiền.


Thậm chí, 3h30 phút sáng hằng ngày, sau ba tiếng chuông thiêng là giờ "thức chúng" (ngủ dậy), các cháu cùng các vị thiền sư ngồi thiền trong ánh điện lờ mờ, dưới sự giám sát của các vị tu hành nghiêm khắc nhất. Tuyệt đối không có chuyện vào mạng Internet, không xem tivi, không gọi điện thoại về nhà hay kêu ca kể khổ với ai. Các thầy ở đây nghiêm khắc nhưng rất thương yêu con trẻ….”

Thích thích thích ..........

maandag 26 april 2010

tớ ăn chay

Tính đến thời điểm này, tớ đã ăn chay được hơn một năm. Nhưng chỉ mới là chay đoạn thôi nhé, chưa sang được trường chay. Từ tháng 3 năm 2009, khởi sự ăn chay hai ngày rằm và mùng một hàng tháng. Sau đó tăng lên mỗi tuần hai ngày, và từ tháng 1 năm 2010 thì ăn thập trai (mười ngày trong tháng).

Khi ăn chay thì hoàn toàn không ăn thức ăn có nguồn gốc động vật, kể cả sữa và các phó sản như bơ, phô-mai hay các loại bánh trái hay thực phẩm có chứa sữa; trứng và các loại bánh trái hay thực phẩm có chứa trứng; mật ong, phấn hoa và các loại thực phẩm có chứa mật ong, phấn hoa …

Tại sao tớ ăn chay ?

Có ba lý do chính là 

1. để trưởng dưỡng lòng từ bi với động vật
2. để bảo vệ thiên nhiên, và 
3. để bảo vệ sức khoẻ.

Thực tế kết quả ăn chay ra sao ?

Về tinh thần thì thoải mái, tâm trí bình an nhẹ nhõm, khả năng tập trung tốt hơn.

Về sức khoẻ thì dẻo dai hơn, không sổ mũi, nhức đầu hay ho hen gì cả. Tuy nhiên, về mặt thẩm mỹ mà nói thì trông không được béo tốt mỡ màng lắm, được cái săn chắc, hihi …

Thế là khả quan rồi nhể ! tớ tự thấy quyết định ăn chay có lẽ là quyết định sáng suốt nhất của tớ cho đến giờ. Tớ hy vọng sau một thời gian, tớ có thể chuyển được sang ăn chay trường. Hiện tại, tớ vẫn ăn chay đoạn, và đang dần thuyết phục chồng con giảm thịt, tăng rau củ quả đỗ đậu … tiến tới ăn chay … Mong lắm thay và hy vọng cũng lắm thay.

Mọi người có ai muốn ăn chay không nào ?

zondag 25 april 2010

chim và tàu điện


tất nhiên là chim và tàu điện là hai thực thể hoàn toàn độc lập và trong bài này thì chúng cũng chả liên quan gì đến nhau sất cả. Dưng mà vì chúng có một điểm chung là thú vị, nên tớ viết chung một trang cho nó càng thú vị hơn :D

trước tiên là chim. nhiều, cả về số lượng và chủng loại. nhìn chung đều béo và lông rất mượt. cửa sổ nhà tớ nhìn ra vài cây cổ thụ, trên đó có hai cái tổ chim rất to. chim gì thì chịu (chưa đủ tài năng làm nhà chim học, hihi... ) thành ra chim lượn suốt ngày. Hậu quả trước tiên là toàn bộ xe đạp nhà tớ dựng dưới cây đều được rải đều phân chim, hìhì. chim ở đây hay cái là không mấy khi bay mà chỉ ... đi bộ để tránh người thôi ! tớ bảo với con gái, bọn chim này không sợ lũ đầu đen hai chân chúng mình con nhỉ. con cười khoái chí ! nếu đi ra các dòng kênh hay sông nhỏ, thì sẽ thấy không những chim mà vịt và thiên nga cũng rất nhiều. Khi cái kênh hay mương đó nằm trong công viên, thì cứ yên tâm nếu thấy vài chú thiên nga hay vịt kia chạy theo ... xin ăn ! ... bởi chúng đã quen với những con người dễ thương và từ ái hay mang thức ăn bố thí đấy ! Con gái tớ đã có lần cho vịt ăn, bị mổ tay, kêu oai oái ... nhưng cực kỳ thích thú :D

bây giờ đến tàu điện. ừ thì ở đâu mà tàu điện chả như nhau. khốn nỗi từ thuở còn thơ đến giờ có dễ gần ba chục mùa khoai sọ rồi tớ mới lại gặp lại tiếng leng keng ... ở đây các tuyến tàu điện nhiều, đường tàu điện cũng nhiều, tuy nhiên không nằm chung với đường đi bộ (tất nhiên rồi, vỉa hè mà, hihi), đường xe đạp hay đường ô tô mà có làn riêng, thế nên nguy cơ đi hàng tiền đạo do trật bánh xe đạp vào ray tầu điện cũng giảm rõ rệt (hic, ký ức tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn ... ). trên tàu điện mỗi toa đều có một cái máy tự dập vé. khi lên tàu điện, ai ai cũng tự tìm máy dập vé, rồi mới an toạ. cái này làm tớ thấy thẹn, sao ở đây họ tự giác thế, chả như ở nhà mình, hễ mà không có người kiểm tra thì đương tất dĩ là trốn ... có lẽ vì ... nhiều lý do. bàn sau nhé. hôm nào rảnh sẽ chụp ảnh cả chim và tàu để làm minh hoạ.

hết chuyện.

vrijdag 16 januari 2009

trẻ em bây giờ thiệt thòi thật !

Đấy là chủ quan mà nói là như thế. Cũng không phải nói nhăng nói cuội đâu, có dẫn chứng bằng chứng đàng hoàng. Nhưng cũng chỉ dám so với thời của chính mình thôi, không dám so với các cụ cha anh ngày xưa, hic.

chuyện học

Này nhé, ngày xưa đi học từ cấp I đến hết cấp III, cũng chỉ có 1 buổi một ngày, còn lại là tụ tập đánh bi đánh đáo, chơi nhảy dây, nhảy ngựa, chơi tú hay chơi chuyền ... vì cấp I làm gì có cái đỉnh cao trí tuệ gọi là bài tập về nhà như bây giờ. Lên cấp II mới có bài tập nhưng thường cũng ít, nên cứ tối mới làm, nhoắng cái xong, chùi chân đi ngủ. Còn bây giờ, hết cấp II vẫn còn ngày đôi buổi. Chưa kể bài tập cho trẻ lớp I cũng khiến mẹ chúng choáng vật, ngồi cả tối đến 9h30 chưa hết bài, huhuhu …

Ngày xưa, sang cấp III mới biết đến hai từ "học thêm", nói của đáng tội, vì sát nách thi đại học rồi ! Còn bây giờ, từ mẫu giáo đã học thêm, để còn "thi vào lớp I", ối trời ơi, sao mà khổ thế hả trời !

Ghi chú, kinh nghiệm riêng của mẹ con tớ (cho đến hết lớp 2) là không cho thêm nếm gì sất. Thương nó lắm, người bé như cái kẹo, nên thôi học vừa phải chơi là chính. Ở nhà tớ theo dõi sức học của nó, thấy yếu phần nào thì tự ra thêm một số bài phần ấy, theo kiểu vừa học vừa chơi (ra đề bài gợi trí tò mò của trẻ, lồng hình ảnh thú vật hoặc nhân cách hoá v.v). Mẹ con thì gắn bó hơn, mình theo sát con hơn và con mình đỡ khổ khi phải chạy xô. Hic, may mà nó vẫn còn đạt danh hiệu gì gì giống như 90% các bạn khác trong lớp, nên không đến nỗi tủi thân vì mẹ "cùn". Cũng may nữa, là hết lớp 2 thì đi, chứ nếu ở nhà thì có lẽ nó và tớ cũng phải theo trào lưu xã hội thôi, nếu không muốn bị văng ra ngoài muôn đời ...

Chả nhớ chi tiết lớp mấy học cái gì, nhưng nhớ nhất là lớp vỡ lòng (tương đương lớp I bây giờ), còn được gọi là đại học chữ to, vì cả năm học vẫn viết chữ to đùng = bút chì. Còn bây giờ, hết nửa kỳ I là bọn nhóc, cái bọn vẫn đùn dầm trong lớp ấy, đã phải chuyển sang bút mực, chữ bé. Cùng với phong trào chữ đẹp mới phát sinh, phòng học thiếu ánh sáng lại quá đông học sinh, trẻ con không cận thị mới là lạ

Lại ghi chú, kinh nghiệm riêng của nhà tớ: vì nhận thấy nguy cơ cận thị học đường quá cao, tớ tuyên bố luôn với con gái, rằng thì là con giống mẹ nên chữ sẽ đương nhiên đẹp, không cần cố luyện, cũng không cần cúi sát làm gì (khổ, dòng kẻ bé tý, muốn viết thật đẹp và ngay hàng thẳng lối thì chả có cách nào hơn cách bò ra vở, vã mồ hôi, nghiến răng méo miệng mà … nắn nót !), chỉ cần con ngồi đúng tư thế (thẳng lưng, không cúi sát, không tỳ ngực vào bàn) và viết cẩn thận là được. Hồi đi học, các cô đều khen nó luôn ngồi đúng tư thế nhất lớp, tuy nhiên chữ thì luôn bị chê không đẹp. Giờ nó học lớp 4 và trộm vía, dù nó không được luyện nhưng chữ cũng khá đẹp (nếu viết cẩn thận, tất nhiên). Cái được lớn nhất là 1. nó không bị chạy theo số đông, thành tích. 2. nó không bị sức ép tâm lý từ gia đình (ngược lại chúng tớ là một "đội", nên cô chê không thành vấn đề). và 3. mắt con tớ (trộm vía) vẫn ổn.

chuyện vui chơi, giải trí

Ngày xưa thường ở cùng lớp là gần nhà nhau, có xa nhất cũng quãng trên chục phút xe đạp, nên dễ thân, dễ tụ tập, í ới. Đi học cũng hay gọi nhau, đi về cũng cả đàn. Có thể vì thiếu thốn, nên các trò chơi tuyền theo lối dân gian, hoặc vô cùng đơn giản, vì thế phần lớn là nhiều bạn cùng tham gia như nhảy dây (đủ loại dây từ chun đến không chun), chuyền, nhảy ngựa, ù … Truyện thì nhiều và tuyền truyện chữ, các loại truyện cổ tích không thể kể hết tên, tuy không có thư viện nhưng truyền tay nhau đọc. Nay trẻ nhiều phần học trái tuyến (cái này được phát triển cùng phong trào "trường chuyên, lớp chọn"), đi và về đều được đưa đón phần vì xa, phần vì an toàn xã hội xuống cấp, cùng văn hoá nhà nào biết nhà ấy, lại thiếu khu vui chơi, thiếu thư viện định hướng đọc nên trẻ con trở nên cô đơn và phải tìm vui nơi TV, games và nét (buồn thay, mấy thứ này lại phát triển với tốc độ tên lửa, hic). Nếu nhà nào có định cho con đọc truyện thì ê hề truyện tranh với nội dung khỏi phải bàn, hichic. Khả năng ngôn ngữ của trẻ giảm trầm trọng. Bệnh trầm cảm ở trẻ tăng lên thấy rõ (cái này cứ đọc báo mà tham khảo).

Văn hoá gia đình và sự gắn bó với cha mẹ

Ngày tớ còn bé, sáng nào mẹ tớ cũng dậy nấu cơm để cả nhà ăn sáng và để ba mẹ tớ mang đi ăn trưa (cà-lồng là một từ vô cùng quen thuộc, dùng để chỉ cái hộp cơm bằng sắt hoặc bằng nhôm, gồm hai ngăn, một nắp và một quai, rất dễ vận chuyển và sử dụng). Buổi trưa hai anh em đi học về ăn cơm ủ trong chăn và chơi với bọn trẻ con cùng khu tập thể. Chiều mẹ đi làm về lại làm mâm cơm thứ 2. Vậy là ngày 3 bữa cơm, có hai bữa cả nhà cùng quây quần. Tớ cứ nhớ cái không khí ấy, nó tạo nên sự gần gũi và gắn bó giữa các thành viên. Đi đâu ăn gì cũng nhớ về ba mẹ ở nhà. Lỡ không về ăn kịp phải báo ngay kẻo cả nhà chờ. Đến giờ tuy đã già (à quên, đã lớn), tớ vẫn luôn nhớ cảm giác dễ chịu khi cả nhà ngồi ăn cơm, nói chuyện. Tớ cũng luôn cố gắng tạo cho gia đình riêng của mình một thói quen như vậy.

Bây giờ thì khác lắm. Sáng ra người dậy trước người dậy sau, ăn gì đã có hàng quán đầy đường quyết định, nghĩa là có thể chỉ kịp chào nhau một tiếng và … mạnh ai nấy đi. Trưa thì trẻ con bán trú ở trường (may thế ! không thì bố mẹ chúng cũng chết dở). Tối thì thường bố mẹ về muộn vì công việc, vì hội họp v.v ... Lo gì, đã có người giúp việc lo cơm nước, dọn dẹp. Đôi khi trẻ phải ăn trước để còn lo học bài, và những bữa cơm đực-cái cứ tiếp diễn…. Chúng trở nên ngày càng xa cách với bố mẹ, không có cảm giác thiếu khi ngồi ăn cùng người giúp việc, hay tệ hơn, ăn một mình. “Tiên học lễ” gần như chỉ là khẩu hiệu. “Người thầy đầu tiên” vì quá bận rộn giao tất cả cho nhà trường và xã hội. Đáng lo thay, nhà trường ngày nay chỉ làm tốt duy nhất một việc là lập thành tích, còn xã hội thì hỗn loạn, u ám. Trẻ em trở nên mất phương hướng, không còn là đối tượng được quan tâm đầu tiên từ tế bào gia đình.

Ghi chú: nhiều người thường nói với tớ, mình kiến tiền cũng vì lo cho tương lai của con, chúng nó có thiếu thốn gì đâu blah blah … cái đó không sai. Duy có điều cần nhớ, rằng tương lai của trẻ bắt đầu từ hôm nay, từ lúc này. Và chúng ta hẳn đều hiểu ngôi nhà vững chãi hay không là nhờ chân móng …

donderdag 15 januari 2009

có và không

"Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này cũng không
Kìa xem bóng nguyệt lòng sông
Ai hay không có, có không là gì ?"
Hữu Không (Đạo Hạnh thiền sư - 道行禪師, Việt Nam)
(Người dịch: Huyền Quang Tam Tổ)

Tính "Không" trong Phật giáo thật huyền diệu. Có đấy, mà Không đấy. Vì sao vậy ?

Vì mọi sự vật, hiện tượng trên thế gian này đều chỉ là tương đối. Nói thật gần gũi, thì 15 phút chờ đợi dài như thế kỷ, trong khi cũng 15 phút ấy khi ở cạnh người mình thương ... thì chỉ như trong nháy mắt mà thôi.

Vì mọi sự vật, hiện tượng trên thế gian này đều có sự liên quan trực tiếp hay gián tiếp đến nhau. Không có gì tự mình tồn tại mà không cần đến sự có mặt của một thứ khác. Nói đơn giản, như một bông hoa, nếu không có đất, nước và ánh mặt trời, thì làm sao có bông hoa đó. Bông hoa chính là sự kết hợp hữu hình của các nhân tố vô hình mà ta đôi khi quên mất.

Và không chỉ thời gian, mà không gian, vật chất, con người ... cho đến giáo Pháp của Đức Phật cũng không nằm ngoài tính tương đối này. Vì chúng sinh còn mê mờ nên Phật Pháp mới sinh ra. Vì chúng sinh căn cơ khác nhau, nên mới có tám vạn bốn ngày Pháp môn để tu tập.

Bạn có thể băn khoăn, vậy thì triết lý về tính "Không" này, có ích lợi gì cho chúng ta, cho xã hội con người nói chung ?

Câu trả lời sẽ là: khi chúng ta hiểu về tính “không”, hiểu được sự tương đối của vạn vật, ta có thể bớt cực đoan, bớt bám víu, bớt đi sự tin tưởng một cách cố chấp vào những thứ mình cứ tưởng đâu là tuyệt đối: cái tôi, của tôi, quyền lực, tiền tài ...

"Khi không bị đánh lừa bởi những cái tưởng đâu là tuyệt đối đó, ta đã bớt “SI”. Khi không hùng hổ, tức giận cố chấp những cái tưởng đâu là tuyệt đối, ta đã bớt “SÂN”. Khi không tham lam bảo vệ hay luyến tiếc những cái tưởng đâu là tuyệt đối, ta đã bớt “THAM”. Bớt tham, sân, si trong đời sống tức là bớt khổ cho mình và cho người" (Liên Tử).

Niết Bàn chẳng ở đâu xa ... !

Nam Mô A Di Đà Phật !

20 ÐIỀU KHÓ TRONG CUỘC SỐNG

Phật dạy làm người có 20 điều khó:

1. Nghèo nàn bố thí là khó.
2. Giàu sang học đạo là khó.
3. Bỏ thân mạng quyết chết là khó.
4. Thấy được kinh Phật là khó.
5. Sanh vào thời có Phật là khó.
6. Nhẫn sắc, nhẫn dục là khó.
7. Thấy tốt không cầu là khó.
8. Bị nhục không tức là khó.
9. Có thế lực không dựa là khó
10. Gặp việc vô tâm là khó.
11. Học rộng nghiên cứu sâu là khó.
12. Diệt trừ ngã mạn là khó.
13. Không khinh người chưa học là khó.
14. Thực hành tâm bình đẳng là khó.
15. Không nói chuyện phải trái là khó.
16. Gặp được thiện tri thức là khó.
17. Thấy tánh học đạo là khó.
18. Tùy duyên hoá độ người là khó.
19. Thấy cảnh tâm bất động là khó.
20. Khéo biết phương tiện là khó.

Lời bình: Đức Phật từ bi và trí tuệ biết mấy ! Tất cả 20 điều Ngài nói, hoàn toàn chính xác. Nhưng bạn xem, Ngài dùng từ "khó", nghĩa là có thể làm được. Ngài dùng từ "khó", để chúng ta nỗ lực vươn lên.

Mỗi ngày, hãy dành cho bản thân mình ít nhất 30 phút tĩnh lặng. Khi không còn gì vướng bận, hãy nhìn sâu vào tâm hồn mình và tự vấn: điều khó nào mình đã vấp trong ngày ? làm sao để mình nỗ lực vượt qua ?

Cuộc sống nhiệm màu biết mấy !
Kỳ diệu thay ta được gặp Pháp trong thời này !


Nam Mô A Di Đà Phật !


Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865)

Kính thưa thầy...

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này. Rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết: cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố, thì ở đâu đó, sẽ có một con người chính trực; bên cạnh một chính trị gia ích kỷ, sẽ xuất hiện một nhà lãnh đạo tận tâm.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cứ mỗi một kẻ thù ta gặp ở nơi này thì ở nơi khác ta lại tìm thấy một người bạn. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu hiểu rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố...

Xin hãy dạy cho cháu cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...

Xin dạy cho cháu biết đến thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng để cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống; đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong nắng, và những bông hoa nở ngát trên đồi xanh.

Ở trường, xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi. Xin hãy tạo cho cháu có ý kiến riêng của bản thân, cho dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó là không đúng...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chạy theo thời thế. Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp mà thôi.

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã... Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất nhưng không bao giờ được để cho ai ra giá mua trái tim và tâm hồn của mình.

Xin hãy dạy cho cháu biết ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ lẽ phải.

Xin hãy đối xử với cháu dịu dàng nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu, bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên những thanh sắt cứng rắn. Hãy giúp cháu có can đảm biểu lộ sự thiếu kiên nhẫn và có đủ kiên nhẫn để biểu lộ sự can đảm.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Ðây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình... con trai tôi là một cậu bé tuyệt vời.

Những nghịch lý thời đại chúng ta đang sống

Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là chúng ta có những tòa building cao hơn nhưng sự kiên nhẫn của mình lại thấp hơn; ta có những đại lộ rộng lớn hơn, nhưng cái nhìn của mình lại chật hẹp hơn. Chúng ta tiêu xài nhiều hơn, nhưng có được ít hơn. Ta mua sắm nhiều hơn, nhưng thưởng thức lại kém hơn.

Ta có căn nhà to rộng hơn, nhưng nền tảng gia đình lại trở nên nhỏ bé hơn; có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời giờ ít ỏi hơn. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi; ta dư thừa kiến thức, nhưng lại thiếu sự suy xét; ta có thêm nhiều nhà chuyên gia và cũng có thêm chừng đó những vấn đề trục trặc; có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh lại càng sụt giảm.

Thời đại ngày nay chúng ta uống rượu và hút thuốc quá nhiều, tiêu pha không tiếc nuối, thiếu vắng tiếng cười, lái xe quá nhanh, nóng giận rất dễ, thức rất khuya, đọc sách rất ít, xem ti vi quá nhiều và hiếm khi nào ta biết ngồi lại trong tĩnh lặng! Tài sản của ta tăng lên gấp bội phần, nhưng giá trị của chúng cũng sụt giảm theo. Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít, và lòng thù ghét là thứ dễ thấy thường ngày.

Chúng ta biết cách kiếm sống, nhưng không mấy ai biết sống. Một đời người được kéo dài hơn, nhưng chỉ là cộng thêm những năm tháng số học mà thôi. Chúng ta thừa sức lên đến mặt trăng và trở về lại trái đất, nhưng rất khó bước qua bên kia đường để chào người hàng xóm mới của mình. Ta chinh phục được thế giới bên ngoài, nhưng không biết gì về thế giới bên trong. Chúng ta đã tuyên bố làm được rất nhiều những việc lớn lao, nhưng rất ít việc tốt lành.

Chúng ta tìm cách làm cho không khí chung quanh được trong sạch hơn, trong khi tâm hồn ta ngày càng thêm ô nhiễm. Chúng ta chia cắt được một hạt nguyên tử, nhưng chưa phá nổi thành kiến của chính mình. Chúng ta viết nhiều hơn, nhưng đọc và học được ít hơn. Chúng ta có nhiều dự án hơn, nhưng hoàn tất lại kém hơn và ít hơn. Chúng ta biết cách làm việc thật nhanh chóng, nhưng không biết cách để đợi chờ.

Chúng ta thiết kế nhiều máy điện toán, chứa thật nhiều dữ kiện, in ra bao nhiêu tài liệu, nhưng sự giao tiếp giữa người với người lại càng sút kém đi. Ngày nay là thời đại của mì ăn liền, tiêu hóa chậm, con người mong được to xác hơn, nhưng chí khí ngày càng nhỏ đi. Lợi nhuận thì rất sâu, mà tình người thì rất cạn.
Đây là thời đại của hai mái đầu thương yêu nhưng trăm ngàn ly dị, nhà cửa khang trang nhưng đổ vỡ trong gia đình. Đây là thời đại của những mặt hàng trưng bày ngoài cửa tiệm thì rất nhiều, nhưng trong nhà kho lại không có một đồ vật nào. Đây là thời đại mà kỹ thuật có thể mang lá thư này đến thẳng với bạn, và bạn cũng hoàn toàn có tự do để chọn đọc nó hay xóa bỏ đi...

Nhưng xin bạn hãy nhớ bỏ thì giờ của mình ra với những người thân thương, vì họ sẽ không có mặt với ta mãi mãi. Hãy nhớ chọn những lời dễ thương để nói với những ai đang ngước nhìn bạn trong ngưỡng phục, vì cô hay cậu bé đó rồi cũng sẽ lớn lên và rời xa ta. Hãy siết chặt âu yếm người bên cạnh, vì đó là một món quà vô giá mà ta có thể ban tặng cho người khác, khi nó được xuất phát từ đáy tim mình. Hãy nhớ nắm tay nhau và trân quý phút giây này, vì biết rằng thời gian sẽ không ở với ta mãi mãi. Hãy có thì giờ để thương yêu nhau, để lắng nghe nhau, và nhất là hãy chia sẻ với nhau những ý tưởng đẹp nhất trong tâm mình.

Và nhất là bạn hãy luôn nhớ rằng, cuộc sống không phải được đo lường bằng con số hơi thở của mình, mà bằng những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời đã mang hơi thở ấy bay cao.

The Paradox of Our Age
By Dr. Bob Moorehead
NGUYỄN DUY NHIÊN phỏng dịch