Posts tonen met het label bài học tinh thần. Alle posts tonen
Posts tonen met het label bài học tinh thần. Alle posts tonen

zondag 25 september 2016

CÂU CHUYỆN CON THẠCH SÙNG

Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này: 

Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng. Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước.
Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đã mặc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải? Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì? Anh muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao.
Một lát sau, không biết từ đầu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua. Tôi nghe xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa.

  Các bạn ạ, cùng với sự phổ cập của máy tính trong xã hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp, … ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn ? … Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé!


woensdag 11 december 2013

suy ngẫm ...

mỗi người chúng ta tuy hoàn toàn khác biệt
ai cũng đang bận rộn với lý tưởng và ước mơ riêng
thế nhưng có một việc mà tất cả đều làm
giống hệt nhau, không ngơi nghỉ

đi về phần mộ của mình ...

khác biệt còn có nghĩa lắm không ?
chẳng ai có nhiều lựa chọn
mọi khúc mắc chỉ cần nhìn đơn giản
"chúng ta không giống nhau"

sống thuận hòa với những khát vọng riêng
vui vẻ với những điều chưa ưng ý
đơn giản thôi vì chẳng ai vô nghĩa
mỗi người ta gặp đều bởi có nhân duyên

dang rộng đôi tay và mở rộng tâm hồn
những gì nhìn thấy được chỉ là bề nổi
cuộc đời tuy khác nhau nhưng đều cùng ngắn ngủi
chân thành, vị tha, cuộc sống ý nghĩa hơn ...



A Di Đà Phật _(*)_
5/10

Học cách BỐ THÍ mỗi ngày



Một người quá nghèo đến hỏi Đức Phật: “Tại sao con lại nghèo như thế?”
Đức Phật nói: “Vì con chưa học được cách bố thí cho người khác.”
Người ấy khóc: “Con nghèo như thế này, không có thứ gì cả, thì lấy gì bố thí đây ?”
Đức Phật dạy: “Cho dù con hoàn toàn không có cái gì, con vẫn có thể thực hiện bố thí 7 điều này:

1. Nhan thí - Bố thí nụ cười,
2. Ngôn thí - Bố thí ái ngữ, nói lời dịu dàng dễ nghe,
3. Tâm thí - Bố thí tâm hòa ái, lòng biết ơn,
4. Nhãn thí - Bố thí ánh mắt nhìn thẳng hiền từ,
5. Thân thí - Bố thí hành động nhân ái,
6. Tọa thí - Bố thí nhường chỗ cho người cần,
7. Phòng thí - Bố thí lòng bao dung."

Kể từ nay con xin nguyện bố thí mỗi ngày.

_()_ Nam mô A Di Đà Phật _()_

Thượng Đế luôn hiện hữu quanh tôi ...

Thượng Đế ơi ! tôi thì thầm khe khẽ
xin hãy cho con nghe được tiếng Ngài
có tiếng gió xạc xào, tiếng chim hót từ xa vọng lại
nhưng tôi không nghe vì còn đang mê mải
nguyện cầu ...

Thượng Đế ơi ! Ngài ở đâu ?
xin hãy hiện lên cho con được thấy
ánh mặt trời chiếu vào những vệt nước sau mưa trên lá cây lộng lẫy
nhưng tôi không chú ý, tôi còn bận kiếm tìm ...

Thượng Đế ơi ! xin Ngài hãy trổ phép thần thông !
có tiếng cười trẻ thơ đâu đây cất lên trong trẻo
cơn mưa qua cầu vồng hiện lên lung linh, rạng rỡ
có ý nghĩa gì đâu, Thượng Đế chưa trả lời !

xin Ngài hãy chạm vào con, Thượng Đế ơi !
cho con chắc chắn rằng Ngài đang nghe con nói!

bỗng giật mình vì đôi tay bé nhỏ của con gái
quàng quanh cổ tôi và môi con trên má dịu mềm
"mẹ ơi ! mẹ có muốn mình ra ngoài sân ?
con thích đi chơi loanh quanh với mẹ ... "

Thượng Đế đã mỉm cười với tôi giản đơn như thế
tôi biết mỗi phút giây Ngài đều hiện hữu bên tôi ...

A Di Đà Phật _(*)_

4/10/2013

vẻ đẹp chân thực của người phụ nữ ...

vẻ đẹp chân thực của người phụ nữ
là sự phản chiếu vẻ đẹp nội tâm
và niềm vui bên trong họ

người phụ nữ biết yêu thương bản thân
luôn trau dồi tâm hồn mình
vì họ biết đấy chính là kho báu thật sự
và họ thường đẹp
là vì họ hạnh phúc
thứ hạnh phúc kỳ lạ không kiếm tìm được từ bên ngoài
cũng vì thế chẳng ai có thể lấy đi mất
kể cả thời gian hay những nỗi nhọc nhằn

mình biết những người phụ nữ như vậy
người thân, người quen, đồng nghiệp, bạn bè
ở đâu họ cũng tỏa sáng
vì họ tự tin
vì tâm hồn họ vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ
và vì bên trong trái tim họ có tình yêu thật sự
nên họ biết mang niềm vui cho những người bên cạnh mình

làm sao có thể không yêu một người phụ nữ đẹp ?
vẻ đẹp sâu lắng và mặn nồng theo năm tháng
nếu người đàn ông có được một người như vậy làm bạn
hãy cảm ơn cuộc sống đi ! anh thật may mắn
vì anh có thể vững bước đi qua mọi sóng gió cuộc đời ...


A Di Đà Phật _(*)_

19/11

I am beautiful

I am beautiful
because I do not care
how I look like
because I know have
everything I need
to enjoy this beautiful life
and because, oh because
I know who I am
without name
without image
without fame
I am me, the soul inside ...



A Di Đà Phật _(*)_






4/12

SỐNG - giống y như đi xe đạp ...

SỐNG - giống y như đi xe đạp
dừng chân hơi lâu là xe có thể đổ chổng kềnh bất cứ lúc nào
thế nên luôn phải nhìn về phía trước
giữ cân bằng cho tốt
vượt qua chướng ngại vật thật khéo léo
(đôi khi có nghĩa là ... dắt bộ)
và đạp đều đều
thế nào cũng đến đích (nếu mình có một cái đích )

Tin vào CHÍNH MÌNH và luôn giữ cho xe LĂN BÁNH

A Di Đà Phật _(*)_

woensdag 8 september 2010

ĐỨC PHẬT VẪN NGỒI YÊN

 Trong đời sống hằng ngày, dường như một giờ của chúng ta mỗi lúc đầy ấp thêm hơn.  Chúng ta bận rộn quá.  Bận rộn sống, bận rộn đi làm, bận rộn chơi, bận rộn nghỉ ngơi, bận rộn cho đủ mọi chuyện…  Tốc độ của đời sống mỗi lúc một tăng nhanh, mà chừng như thời gian không còn bắt theo kịp nữa.  Nhưng ngày nay mấy ai dám buông bỏ sự bận rộn của mình bạn nhỉ?  Vì nếu buông bỏ chúng rồi chúng ta còn lại gì đây, hay chỉ là một sự trống vắng mà thôi!  Và vì vậy, chúng ta tiếp tục đi tìm hạnh phúc trong sự bận rộn của mình.
Xia chia sẻ với bạn một bài viết của ông Carl Honoré.
" Speed is not always the best policy.  Sự nhanh lẹ không phải lúc nào cũng là một đường lối tốt.  Sự tiến bộ mà chúng ta có được ngày nay là nhờ ở những người biết thích ứng với hoàn cảnh, chứ không phải do những người nhanh lẹ nhất.  Chắc bạn còn nhớ câu chuyện về con thỏ và con rùa?  Trong khi chúng ta vội vã lao mình theo những bận rộn của cuộc sống, mỗi giờ của ta càng lúc mỗi càng đầy kín, bạn nhìn lại đi chúng ta có thật sự cảm thấy hạnh phúc hơn không?
Nhưng bạn đừng hiểu lầm là tôi chống đối sự nhanh lẹ.  Tốc độ (speed) đã giúp chúng ta có được một cuộc sống và thế giới như ngày nay, rất kỳ diệu và nhiều tự do.  Ai lại không muốn những tiện nghi   internet hay phi cơ phản lực đã mang lại cho chúng ta?   Những phương tiện ấy có thể giúp mang chúng ta gần lại nhau hơn.  Nhưng vấn đề ở đây là cái dính mắc và sự đam mê của chúng ta vào tốc độ đã đi quá xa.  Chúng ta muốn càng ngày mình càng có thể làm nhiều việc hơn, hiệu quả hơn, trong một khoảng thời gian chỉ có giới hạn của ta.  Và đó đã trở thành một vấn đề rất nguy hại.
Ngay cả những lúc mà tốc độ mang lại những tác dụng xấu, chúng ta vẫn cứ tiếp tục vội vã nhanh hơn.  Công việc làm bị chậm trễ?  Ta gắn một đường dây internet nhanh lẹ hơn.  Không có thì giờ đọc một quyển sách ta mua vài tháng trước?  Ta học cách đọc cho nhanh hơn.  Muốn xuống cân?  Đi viện thẩm mỹ.  Không có thì giờ nấu nướng?  Mua microwave.
Nhưng trong cuộc sống này có những cái mà ta không nên và cũng không thể làm cho chúng nhanh lên được.  Chúng cần thời gian, chúng cần sự chậm rãi.  Và khi ta thúc hối những gì không thể thúc hối, khi ta không còn biết cách sống chậm lại, ta phải trả một giá rất đắt là hạnh phúc của mình và người chung quanh.
Một cuộc sống bận rộn và vội vã là một cuộc sống hời hợt bên ngoài.  Bạn nghĩ đi, làm sao ta có thể tiếp xúc được với cuộc sống, với người chung quanh, cho sâu sắc nếu ta lúc nào cũng vội vã? 
Bạn biết không, tất cả những gì nối liền chúng ta lại với nhau, và mang đến cho cuộc sống này ý nghĩa, đều cần một yếu tố mà ta không bao giờ có đủ là: thời gian.  Hạnh phúc mà chúng ta muốn phải là tức thì và ngay bây giờ.  Mà trong thời đại ngày nay thì điều ấy cũng vẫn chưa đủ, như Carrie Fisher có lần nói như vầy, "Sự thoả mãn tức thì cũng còn là quá chậm!"  Instant gratification takes too long.
Và các bạn hãy nhìn lại những đứa trẻ bây giờ, rất là tội nghiệp!  Gần đây tôi có xem một tranh khôi hài.  Có hai em bé gái nhỏ đứng với nhau chờ xe bus đi học.  Mỗi em cầm trong tay một cái máy tính nhỏ.  Một bé gái quay sang nói với bạn mình, "Thôi bây giờ để mình dời giờ tập vũ lại một tiếng, chuyển giờ học bơi sang giờ khác, và bỏ giờ piano… còn bạn thì ráng dời giờ học violin sang thứ Năm, bỏ giờ đá banh, và rút ngắn giờ tập hát lại… thì tụi mình có từ 3:15 đến 3:45 hôm thứ tư này để hai đứa mình chơi chung với nhau nhé!"
Lần cuối bạn được nhìn một người ngồi trên xe, lặng yên nhìn cảnh vật hai bên đường là lần nào bạn nhỉ?  Ngày nay, mọi người ai lúc nào cũng bận rộn làm một điều gì đó: đọc báo, chơi video games, nghe tin tức, nghe nhạc trên iPods, làm việc trên laptop, hay nói chuyện qua điện thoại cầm tay…
Tôi nghĩ, sự bận rộn bắt đầu không phải vì hoàn cảnh chung quanh, mà ngay bên trong mỗi chúng ta.  Chúng ta sẽ tiếp tục vội vã cho đến khi nào ta quyết định thay đổi thái độ của mình mà thôi.  Nhưng thay đổi thái độ của mình cũng mới là sự bắt đầu mà thôi.  Muốn thật sự thay đổi, ta cần phải thay đổi cách suy nghĩ của mình."

Bạn biết không, những lần về lại Trung Tâm đứng trước hiên nhà Chuyển Hóa, tôi thấy những bận rộn của phố thị chợt dừng lại và an tĩnh nơi này.  Trong khu rừng nhỏ đức Phật vẫn ngồi yên.
Nguyễn Duy Nhiên
nguồn: http://duynhien.multiply.com/journal/item/95

zondag 23 mei 2010

cái váy mới

Nhân dịp sinh nhật lần thứ 6, con gái được ông bà ngoại tặng một bộ váy cực xinh. Con thích mê, đi ngủ cũng muốn mặc.

Hai mẹ con đùa, mẹ lỡ làm đổ bánh vào váy con.
Mẹ xuýt xoa: ôi mẹ xin lỗi, mẹ nhỡ tay ... Thôi, thế là bẩn mất cái váy mới của con rồi … hic …
Con gái thản nhiên: có sao đâu mà, giặt là sạch ngay. Với lại nó cũng chỉ là cái váy, có gì quan trọng đâu …
Mẹ ngạc nhiên: thế cái gì mới quan trọng ?
Con gái: chẳng nói chẳng rằng, chỉ thẳng vào … mẹ …
Mẹ: đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên kia, á khẩu vì ngạc nhiên và sung sướng … hihi …

dinsdag 4 mei 2010

Người bạn thực sự

Chuyện kể về Socrates


Thời Hy Lạp cổ đại, Socrates được vinh danh vì có kiến thức sâu rộng. Một ngày nọ, một chàng trai đến gặp nhà đại hiền triết và nói rằng, “Ngài có biết tôi đã nghe được tin gì về bạn của ngài không?”

“Chờ một chút”, Socrates đáp lại. “Trước khi kể cho ta bất cứ điều, ta muốn ngươi phải qua được một bài kiểm tra nho nhỏ. Tên gọi của nó là "kiểm tra ba lọc”.

“Ba lọc ư?”, chàng trai thắc mắc.

“Đúng vậy”, Socrates nói tiếp. “Trước khi ngươi nói với ta về bạn của ta, thì đây có lẽ là ý kiến hay để dành ra một lúc và chọn lọc xem ngươi sẽ nói cái gì. Đó là lý do tại sao ta gọi nó là bài kiểm tra ba lọc. Chọn lọc đầu tiên là Sự thật. Ngươi hoàn toàn chắc chắn rằng những gì ngươi sắp kể với ta đều là thật chứ?”.

“Không, thưa ngài”. Người đàn ông nói, “Thực ra tôi chỉ mới nghe về điều đó, còn…”.

“Thôi được rồi, vậy ngươi không biết liệu nó có đúng sự thực hay không. Giờ chúng ta hãy thử bài lọc thứ hai có tên là Lòng tốt. Những điều ngươi sắp kể về người bạn của ta có tốt đẹp gì không?”.

“Không, trái lại…”.

“Vậy à, ngươi muốn kể điều gì đó tồi tệ về anh ta, nhưng ngươi lại không chắc điều đó có đúng hay không. Có thể ngươi vẫn qua được bài kiểm tra này, bài lọc Hữu ích. Điều ngươi muốn kể về người bạn của ta sẽ hữu ích cho ta chứ?”.

“Không, không thực sự”.

“Nào”, Socrates kết luận, “nếu những điều ngươi muốn kể với ta không đúng sự thực hoặc không tốt hay thậm chí còn không hữu ích, vậy tại sao lại phải kể với ta?”.

Chúng ta luôn có thể tham gia vào các cuộc bàn tán vô bổ để nén lại nỗi buồn chán của mình. Nhưng khi câu chuyện ấy bắt đầu về bạn bè của chúng ta thì nó hoàn toàn không đáng nói. Hãy luôn tránh nói xấu sau lưng về những người bạn của mình.


Nguyễn Thúy (Theo THS)
(sưu tầm trên Internet)

zondag 2 mei 2010

khoảng cách của trái tim

Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau ?”
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời: “Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!”
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo: “Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.
Sau cùng Ngài bảo: “Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”
Rồi ngài lại tiếp tục:
"Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”

Ngài kết luân:

Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !”

vrijdag 21 augustus 2009

sức mạnh của lòng yêu thương

Nữ hoàng Victoria hỏi Helen Keller: “Hãy nói cho ta biết ngươi đã làm như thế nào để có được những thành công như vậy trong cuộc sống? Ngươi vừa mù vừa điếc, vậy tại sao lại làm được quá nhiều việc như vậy?”.
Câu trả lời của Keller thể hiện lòng tôn kính dành cho người thầy đầy tâm huyết đã mang cho cô cuộc sống: “Nếu không có cô Annie, thì sẽ chẳng bao giờ có ai biết tới cái tên Helen Keller”.

Annie là một cô gái gần như bị mù sau một trận sốt khi còn nhỏ, bác sĩ kết luận rằng cô đã hoàn toàn mất trí. Cô bị giam trong tầng hầm của một viện điều trị thần kinh nằm ở ngoại ô Boston. Annie sẽ tấn công bất kỳ ai lại gần cô, và cô cũng phớt lờ sự có mặt của mọi người.
Tuy vậy, có một nữ y tá già tin rằng đâu đó vẫn còn những tia hi vọng dành cho Annie, và bà tự giao nhiệm vụ cho mình là cần phải thể hiện tình yêu thương với cô bé.
Hàng ngày nữ y tá tới thăm Annie, nhưng cũng như đối với những người khác, cô bé không hề nhận ra sự có mặt của người nữ y tá. Bà vẫn tiếp tục tới thăm. Người phụ nữ tốt bụng để lại bánh quy cho cô và nói những lời yêu thương, động viên cô. Bà tin rằng một ngày nào đó cô gái tội nghiệp sẽ bình phục.
Và một ngày kia, bác sĩ đã nhận thấy một sự thay đổi từ cô gái bé nhỏ. Họ từng chứng kiến cô bé giận dữ và thể hiện thái độ thù địch, nhưng giờ đây họ còn thấy trong cô điều gì đó thật dịu dàng và đáng yêu. Các bác sĩ quyết định chuyển cô ra khỏi tầng hầm, đưa lên tầng trên. Và tại đây người ta đã thấy cô tiến bộ dần dần, cho tới một ngày cô bé từng bị coi là “đã hết hi vọng” được xuất viện, trở về với cuộc sống đời thường.
Annie trở thành một phụ nữ trẻ với ham muốn được giúp đỡ những người khác cũng như cô đã từng được bà y tá tốt bụng giúp đỡ. Chính Annie đã nhận ra tiềm năng của Helen Keller. Cô yêu Helen, luyện tập với Helen, chơi cùng Helen và làm việc cùng Helen cho đến khi ngọn nến bập bùng trong cuộc sống của cô trở thành ánh sáng soi đường cho cả thế giới.
Annie đã làm được điều kỳ diệu cho cuộc sống của Helen; nhưng chính người nữ y tá già tốt bụng năm nào đã tin tưởng vào Annie và truyền hơi ấm yêu thương tới một cô bé không có khả năng giao tiếp, biến cô thành một giáo viên đầy nhiệt huyết.
“Nếu không có Annie, cái tên Helen sẽ không bao giờ được người ta biết tới”. Nhưng nếu không có người nữ y tá tốt bụng và đầy nhiệt tình năm nào thì cái tên Annie cũng sẽ không được ai biết đến cả. Và cứ như vậy tình yêu thương giữa con người với con người được lan truyền đi, xa mãi, xa mãi…
Những người bạn đang hướng tới, cho dù họ có thuộc gia đình bạn hay không, đều là một phần của sợi dây tình yêu thương có thể rộng mở xuyên suốt từ thế hệ này sang thế hệ khác. Cho dù bạn có thấy được kết quả hay không, nhưng những ảnh hưởng của bạn tới cuộc sống của họ là vô hạn.
Tình yêu thương, đó chính là một ngọn lửa mà khi đã cháy lên rồi, có thể cháy mãi mãi…

Mai Hương
Theo Revealingthesilence

vrijdag 16 januari 2009

tận hưởng niềm vui cuộc sống

Câu chuyện này tớ được đọc đã lâu lắm rồi. Vừa hài hước, lại đầy cảm hứng ... Hôm nay nhớ lại ... chia sẻ với mọi người nhé !
______________

Vị giáo sư triết học nọ đứng trên giảng đường và bắt đầu bài giảng của mình bằng cách đổ đầy đá cuội to vào một chiếc bình. Ông hỏi sinh viên: "Theo các anh chị, chiếc bình này đã đầy chưa?".

Tất cả đều đồng ý rằng bình đã đầy. Tiếp đó, giáo sư lại đổ thêm sỏi vào bình và lắc nhẹ cho sỏi chèn vào các khoảng trống giữa những viên đá cuội rồi hỏi lặp lại câu hỏi. Các sinh viên một lần nữa lại khẳng định rằng bình đã đầy.

Giáo sư lấy ra một bao cát nhỏ và tiếp tục cho thêm vào vào bình, lắc nhẹ cho cát chui vào các khe hở rồi lại hỏi bình đã đầy chưa. Như lần trước, cả lớp lại đồng thanh: "Đầy rồi!".

Vị giáo sư bắt đầu triết lý:

- Bây giờ, tôi muốn các anh chị dùng chiếc bình chứa đầy các loại vật chất khác nhau này như một cách nhìn nhận cuộc đời mình.

Những hòn đá cuội tượng trưng cho những thứ quan trọng nhất trong đời như gia đình, người yêu và sức khỏe... những thứ không thể nào thay thế.

Những viên sỏi tượng trưng cho những thứ như tiền tài, công việc hoặc chỗ ở - những thứ cũng quan trọng nhưng có thể thay thế được.

Những hạt cát tượng trưng cho những thứ lặt vặt trong cuộc sống như trang phục, chỗ để vui chơi, ăn uống...

Im lặng một chút như để ngẫm nghĩ, rồi Giáo sư nói tiếp.

- Các anh chị sẽ thấy, nếu đổ cát vào đầy bình trước thì ta sẽ không có chỗ để chứa sỏi và đá nữa. Điều tương tự cũng xảy ra trong đời. Nếu ta dùng quá nhiều thời gian và năng lượng vào những chuyện nhỏ nhoi, ta sẽ thiếu tập trung vào những thứ thực sự quan trọng. Vì thế, hãy lưu tâm tới hạnh phúc của mình, hãy hò hẹn với người yêu, chơi với con cái và dành thời gian đi khám bệnh khi cần.

Hãy lập thứ tự ưu tiên! Cần quan tâm tới những hòn đá trước, sau đó mới để cho sỏi và cát tràn đầy chiếc bình của mình... Cả giảng đường rộ lên tiếng vỗ tay khi vị giáo sư kết thúc bài giảng.

Đột nhiên, tiếng vỗ tay ngừng bặt khi một sinh viên đeo balô tiến lên bục giảng. Anh ta lấy ra một lon bia, bật nắp và rót vào chiếc bình của giáo sư rồi hỏi: - Thưa giáo sư, như thế này có thể nói rằng chiếc bình đã đầy rồi chứ? Bị bất ngờ, giáo sư không thốt lên được câu nào.

Anh chàng sinh viên quay xuống phía lớp học và tự trả lời câu hỏi của mình: - Như vậy, chúng ta có thể đi đến kết luận, rằng dù cuộc sống của các bạn có đầy đến đâu đi nữa, dù có bận rộn đến mấy, bạn vẫn luôn có chỗ cho một chút bia để tận hưởng niềm vui cuộc sống !

donderdag 15 januari 2009

câu chuyện bức tranh

Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi. Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.

Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev. Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:

- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.

Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:

- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.

Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất. Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa.

Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.

Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:

- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm và lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn.

Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.

câu chuyện chú lừa

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và con lừa đã già, không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả.

Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Con lừa hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, mỗi xẻng đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.

Cũng vậy, cuộc sống có thể đổ rất nhiều thứ khó chịu lên bạn. Đừng kêu khóc trong tuyệt vọng. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một cơ hội để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách giữ vững niềm tin và đừng bao giờ đầu hàng.