Posts tonen met het label gia đình. Alle posts tonen
Posts tonen met het label gia đình. Alle posts tonen

zondag 6 november 2011

NEM RÁN


Bản thân tớ không chuộng món nem rán là mấy. Nhớ khi còn ở nhà với mẹ, cả nhà ai cũng thích nem nên khi tập trung đầy đủ rất hay được ăn nem. Những khi ấy tớ thường chỉ ăn vài miếng gọi là cho vui.
Nay cả chồng và con đều thích nem …
Các bạn cũng thích nem …
Thời tiết hợp với nem …
Nhớ ba mẹ, nhớ không khi gia đình … nên nhớ cả nem …
Vì thế nên quyết tâm đi gói nem.

Nguyên liệu: Tùy khẩu vị từng gia đình, như nhà tớ thường làm hai loại nem chay và nem mặn.

Nem mặn có thể sử dụng các nguyên liệu sau, lưu ý khối lượng cân đối tùy theo sở thích từng gia đình, ví dụ nhà tớ thường có nhân nhiều chất xơ hơn chất đạm hihi: giá đỗ hoặc rau bắp cải (hoặc su hào, củ đậu) thái sợi, cà rốt, thịt vai băm nhỏ, tôm, trứng, miến (đã ngâm nở), nấm hương, mộc nhĩ, hành tây, chút muối ăn, nước mắm ngon (ít thôi, cho thơm).

Nem chay: đậu phụ rán vàng xắt sợ nhỏ (hoặc phù chúc đã ngâm nở xắt nhỏ, hoặc seitan rán vàng thái sợi nhỏ: ba thứ này để cung cấp chất đạm), bắp cải (hoặc su hào, giá đỗ, củ đậu …) cà rốt, miến, mộc nhĩ, nấm hương, phần đầu trắng của củ tỏi tây băm nhỏ, hạt tiêu, chút muối ăn và chút tamari hoặc tương đậu nành. Nếu bạn nào ăn chay mà vẫn ăn trứng, thì có thể thêm trứng vào nguyên liệu.

Ngoài ra còn có: chanh (dấm), đường, ớt, tỏi, tiêu … để pha nước chấm.
Nem rán ăn kèm rau sống, hoặc ăn kèm dưa góp làm từ su hào, cà rốt thái mỏng ngâm nước chấm pha chua ngọt.

Cuốn nem: Nhân sau khi trộn thật đều, nên để chừng 10 phút cho ngấm mắm muối gia vị. Khi cuốn nem có thể cuốn từng chiếc nhỏ như ngón tay cái, hoặc cuốn nem to rồi cắt sau. Tùy sở thích. Cuốn nem nhỏ hợp với tiệc tùng ăn chơi, vì rất tiện để ... bốc tay, còn cuốn nem to thì cảm giác miếng nem chất lượng hơn vì ... nhiều nhân hơn, hihi. Khi cuốn lưu ý đừng quá chặt tay hoặc quá nhiều nhân, vì nhân còn độ nở (khi chín) vừa có nguy cơ bục bánh, vừa khó chín đều nhân. 

Rán nem: Cơ bản nhất là rán sao cho vàng đều và giòn lâu. 

Bí quyết:  Để nem giữ được độ giòn lâu, khi cho dầu ăn vào chảo, vắt thêm chút nước chanh (học lóm trên mạng, xin cảm ơn những người đã chia sẻ bí quyết này) sau đó đun dầu nóng từ từ, khi dầu đã nóng đủ độ thì cho nem vào rán. Lưu ý rán lửa vừa, ít nem một (đừng rán chật chảo) và đảo nem liên tục để nem được vàng đều + nhân bên trong chín đều. 

Pha nước chấm: tùy theo độ mặn lạt của nem để pha nước chấm. Bí quyết để có một bát nước chấm thơm ngon là nên băm nhuyễn ớt tỏi. Tỏi sau khi băm nên để chừng 15-20 phút cho ra chất dầu tỏi (khi kết hợp với không khí sẽ tạo thành chất chống oxy hóa rất tốt). Cho tỏi + nước ấm + đường + chanh thành hỗn hợp chua ngọt nhẹ, sau đó cho thêm nước mắm từ từ cho vừa miệng, cuối cùng cho ớt băm (con gái tớ không ăn ớt nên luôn tách riêng trước khi cho ớt). Khi pha với nước ấm thì mùi tỏi ớt sẽ dậy rất thơm. Nếu thích, có thể cho thêm hạt tiêu xay ngay trước khi ăn (nếu cho sớm quá sẽ chìm, không thơm và kém đẹp hihi).

Nem có thể ăn chơi, ăn với bún hoặc ăn với cơm, tùy khẩu vị gia đình và tùy từng hoàn cảnh. 

Điều quan trọng là trong mỗi miếng nem đều có chứa niềm vui và tình thân ái …

maandag 13 september 2010

HÔM QUA, NHÀ … HẾT GẠO !

Nghe thảm nhỉ. Cơ mà thật đấy !

Chiều chủ nhật rảnh rang định nấu cơm sớm, thì phát hiện hũ gạo lứt vơi đến ...đáy ! Gạo trắng thì còn mấy kg cơ. Hôm trước đã nói chuyện với con gái, đi chợ nhớ mua gạo, thế mà rồi lại nhãng đi.

Buột miệng than, ôi thôi hết gạo lứt rồi …
Con gái nghe thấy tiếng than thở chạy ra hỏi: "sao vậy mẹ ?"
Mẹ  tranh thủ kể  lể: “nhà mình hết gạo lứt rồi con ạ, chỉ còn gạo trắng thôi. Hay hôm nay mình ăn gạo trắng một bữa nhỉ ?”
“iuuuuuuuuu !” (eo ơi !), con gái dài giọng, "lại phải ăn gạo trắng hả mẹ, hic".
Nói rồi con gái chạy vào kho sục sạo. Một tẹo sau thấy giọng cô nàng ngán ngẩm “hết thật mẹ ạ”.

Ba đang ngồi gọt khoai, nghe thấy thế, xung phong đi mua gạo luôn. May thế …
May nhất là nay cả ba và con gái đều thích ăn cơm gạo lứt vì “ngon và ngọt hơn hẳn gạo trắng”….

Nhờ hết gạo, mới thấy nhà mình may mắn thế nào … Cảm ơn hũ gạo vơi …

zondag 2 mei 2010

Lòng từ trong Phật giáo

Ðạo Phật là tôn giáo từ bi. Ðức Phật dạy giáo pháp vì lòng thương xót thế gian. Bố mẹ phải tu tập và dạy dỗ con cái thực hành "bốn trạng thái tâm cao quý" này. Ðó là:

- Tâm Từ (Metta)

- Tâm Bi (Karuna)

- Tâm Hỉ (Mudita)

- Tâm Xả (Upeka)

Tu tập tốt bốn loại tâm này sẽ giúp bố mẹ giữ được bình tĩnh trong suốt thời kỳ khó khăn nuôi nấng con cái.

Ðây là lối sống lý tưởng để hướng tâm đến tất cả chúng sinh. Bốn trạng thái tâm này mang lại một nền tảng vững chắc cho tất cả những tình huống phát sinh từ mối quan hệ xã hội. Chúng nó là những hình thức tuyệt vời để khắc phục sự căng thẳng, người tạo hòa bình xuất sắc trong sự mâu thuẫn thuộc về xã hội, những người chữa lành vết thương trong cuộc đấu tranh sống còn; những người san bằng những cách biệt trong xã hội, những người xây dựng những cộng đồng hòa hợp, những người đánh thức lòng bao dung độ lượng bị người ta quên lãng quá lâu, những người làm sống lại niềm vui và hy vọng bị ruồng bỏ quá nhiều, những người nâng cao tình huynh đệ con người chống lại những thế lực ngã mạn, tự cao tự đại.

Có lẽ điều thử thách lớn nhất mà một cặp vợ chồng phải đối mặt đó là sự nuôi nấng giáo dục thích hợp cho một đứa trẻ. Ðây là một khía cạnh khác để phân biệt chúng ta và loài thú. Trong khi một con vật chăm sóc con cái nó với sự tận tụy, nhưng một người cha hoặc mẹ có một trách nhiệm lớn lao hơn, đó là sự nuôi dưỡng cái tâm. Ðức Phật đã dạy rằng sự thử thách lớn lao nhất mà con người đối mặt là huấn luyện thuần thục cái tâm. Kể từ khi đứa trẻ chào đời, từ lúc còn bé qua thời niên thiếu rồi đến tuổi trưởng thành, người mẹ hoặc cha có trách nhiệm làm phát triển cái tâm của đứa bé. Một người trở thành một người công dân hữu ích hay không sự việc chủ yếu tùy thuộc vào sự mở rộng cái tâm của người ấy đã được tu tập. Theo nhà Phật, một người cha hay mẹ có thể tu tập bốn phẩm hạnh tuyệt vời để giúp họ vượt qua những sự thất vọng chán nãn mà chúng liên hệ hết sức mật thiết với tư cách làm cha mẹ.

Khi đứa con còn tập đi, tập bò, không thể diễn đạt được nhu cầu của nó, nó hầu như thỏa thích trong những cơn giận và la khóc. Người cha hoặc người mẹ tu tập phẩm hạnh tâm từ đầu tiên có thể duy trì sự an lạc trong tâm của họ để tiếp tục yêu thương đứa con trong lúc điều này thật hết sức khó khăn. Ðứa bé thích thú đón nhận tình thương của tâm từ, sẽ tự học hỏi và hình thành nhân cách tốt.

Khi đứa bé trưởng thành, bố mẹ phải đối xử với chúng bằng tâm bi (Karuna). Lứa tuổi sắp sửa bước vào thời kỳ trưởng thành, chúng thường hay ngỗ nghịch, với nhiều sự giận dữ và bất mãn hướng về bố mẹ. Với sự tu tập tâm bi, bố mẹ sẽ hiểu rằng sự ngỗ nghịch này là một phần tự nhiên của tuổi đang lớn và những đứa bé đó không có ý định làm tổn thương bố mẹ chúng. Một đứa bé có tâm từ và tâm bi sẽ tự tạo cho mình trở thành một người tốt đẹp hơn. Khi không bị đối xử ghét bỏ, đứa trẻ sẽ dùng lòng từ bi đối với những người khác.
Ngay trước lúc trở thành người lớn, một đứa trẻ có thể thỏa mãn với một số thành công ở các kỳ thi hoặc những hoạt động ngoài gia đình. Ðây là thời điểm mà bố mẹ thực hành niềm vui đồng cảm (tâm hỉ). Có quá nhiều bậc cha mẹ ngày nay dùng con cái của họ để tranh đua với bạn bè. Họ muốn con mình làm thật tốt vì những lý do ích kỷ; tất cả bởi vì họ muốn người khác nghĩ tốt về họ. Bằng cách tu tập (tâm hỉ) ,bậc cha mẹ sẽ vui thích về sự thành công và hạnh phúc của con mình mà không có động cơ ích kỷ. Họ hạnh phúc bởi vì đứa con mình hạnh phúc! Một đứa trẻ đã thấm nhuần tâm hỉ, tự mình trở thành một người không ganh tỵ với kẻ khác và không đua tranh bất chánh trong gia tộc. Một người như vậy trong lòng họ sẽ không còn chỗ nào cho sự ích kỷ, tham hoặc sân.

Khi một đứa bé đến tuổi trưởng thành rồi, có sự nghiệp và gia đình riêng tư, bố mẹ sẽ tụ tập phẩm hạnh tuyệt vời cuối cùng là tâm xả. Ðây là một tư duy mới, một việc làm khó khăn đối với các bậc làm cha mẹ theo truyền thống Á Ðông. Họ thật khó chấp nhận con cái có cuộc sống độc lập. Khi cha mẹ tu tập tâm xả, họ sẽ không còn can thiệp vào những công việc của con cái và không còn ích kỷ đòi hỏi thêm nhiều thời gian và sự quan tâm của chúng vượt quá khả năng mà chúng có thể làm được. Lớp người trẻ trưởng thành trong xã hội ngày nay có nhiều trách nhiệm phải làm, nên các bậc cha mẹ không nên tạo thêm gánh nặng đối với con cái. Ðiều quan trọng nhất, là cha mẹ lớn tuổi, cố gắng đừng tạo cho con cảm thấy tội lỗi khi chúng không đủ thời giờ trong việc phụng dưỡng mẹ cha. Nếu cha mẹ tu tập tâm xả họ sẽ duy trì sự an lạc lúc tuổi già và trở thành đối tượng tôn kính của thế hệ trẻ hơn.

Khi cha mẹ sống với con bằng bốn phẩm hạnh cao thượng này, tình thương yêu và lòng hỷ xả sẽ thâu nhiếp những đứa con cùng tắm mình trong không khí thuận hòa, vui vẻ. Một gia đình có những phẩm hạnh từ bi, hỷ xả sẽ là một gia đình hạnh phúc. Những đứa trẻ lớn lên trong một môi trường như thế sẽ là những người công dân tri thức, bi mẫn, thiện chí và những người chủ nhân tận tụy. Ðây là tài sản lớn lao nhất mà bất cứ bậc cha mẹ đều có thể trao cho con cái họ.

_______
(sưu tầm)

donderdag 10 december 2009

Thức ăn có thể điều tiết tính khí bé

hôm nay tình cờ vớ được bài này, thấy hay ghê (mặc dù độ chính xác thì mình cần kiểm nghịêm thêm cho chuẩn). Chia sẻ với blog nhé !

____________

(Sinhcon.com) - Nhiều bậc cha mẹ hay phàn nàn rằng con mình tính tình nóng nảy, cố chấp hoặc lầm lì, nhút nhát… Bạn có bao giờ nghĩ đến nguyên nhân chính là do nguồn thức ăn, nguồn dinh dưỡng cho bé chưa đầy đủ?

Ăn uống không chỉ là yếu tố quyết định thể trọng của bé, mà còn có mối liên quan chặt chẽ đến tính cách và hành động của bé, thức ăn có thể bổ sung và điều tiết tính khí bé.
Hay khóc, tính tình nóng nảy, hoặc buông thả
Nếu bé có những biểu hiện trên, bạn cần lưu ý bổ sung những thực phẩm chứa canxi và magie cho bé. Canxi có tác dụng điều hòa kích thích thần kinh, thiếu canxi sẽ khiến hệ thần kinh không được thư giãn, gây nên tinh thần căng thẳng, tính tình nóng nảy. Đồng thời, thiếu magie (ma nhê, chứ không phải ma-gi :D) cũng có thể gây rối loạn thần kinh, cũng dẫn đến sự căng thẳng và sức ép về tinh thần. Vì thế, bạn nên bổ sung những thực phẩm như thịt bò, đậu, rong biển, cá, chuối, táo, các loại quả khô, và rau xanh… vào bữa ăn hàng ngày của bé.

Nên cho bé ăn nhiều thực phẩm nhiều vitamin B nếu bé quá hiếu động
Hiếu động, thiếu tập trung, hay lơ đãng
Trẻ do thiếu vitamin B, đường, hoặc ăn quá nhiều thực phẩm chứa chì, nhôm… đều có thể dẫn đến những triệu chứng trên. Bởi kim loại nặng một khi đã tích tụ trong cơ thể thường rất khó thải ra ngoài, gây ảnh hưởng đến não bộ của trẻ, làm giảm trí lực và trí nhớ của bé. Trong trường hợp này, bạn nên cho bé ăn ít thức ăn chứa nhiều axit hoặc muối như cà chua, táo, quýt…; nên cho bé ăn nhiều thực phẩm chứa nhiều vitamin B như gan, gạo, hoặc những thực phẩm chứa nhiều kẽm như cá, thịt bò…
Hay ỷ lại
Tính ỷ lại thường được hình thành từ khi trẻ còn nhỏ, vì thế bạn nên uốn nắn cho trẻ từ nhỏ, chứ không thể đơn thuần chỉ dựa vào thức ăn. Tuy nhiên, cũng có một số bé có tính ỷ lại lớn do ảnh hưởng của thành phần máu, những bé này nên ăn nhiều thức ăn có tính kiềm và những loại thức ăn chứa nhiều canxi, để khắc phục tính ỷ lại không tốt này.
Lười nhác, hay buồn bã, nhút nhát, sợ sệt
Thiếu huyết thanh trong cơ thể, thận yếu, tố chất trong hệ thần kinh không cân bằng… sẽ dẫn đến những biểu hiện trên của bé. Các chuyên gia dinh dưỡng khẳng định rằng, thực phẩm chứa nhiều protein sẽ giúp điều chỉnh những biểu hiện này, vì thế bạn cần bổ sung cho bé những thực phẩm giàu protein như sữa, đậu, cá, thịt bò… Nếu bé lười nhác, sợ sệt do thiếu máu, bạn nên cho bé ăn những thức ăn giàu sắt như gan, mộc nhĩ, trứng gà.
Không có đứa trẻ nào hư, cũng như không có bữa ăn nào không ngon. Bạn cần nắm rõ cách lựa chọn thực phẩm phù hợp để giúp điều chỉnh những đức tính không tốt của bé yêu.

vrijdag 16 januari 2009

trẻ em bây giờ thiệt thòi thật !

Đấy là chủ quan mà nói là như thế. Cũng không phải nói nhăng nói cuội đâu, có dẫn chứng bằng chứng đàng hoàng. Nhưng cũng chỉ dám so với thời của chính mình thôi, không dám so với các cụ cha anh ngày xưa, hic.

chuyện học

Này nhé, ngày xưa đi học từ cấp I đến hết cấp III, cũng chỉ có 1 buổi một ngày, còn lại là tụ tập đánh bi đánh đáo, chơi nhảy dây, nhảy ngựa, chơi tú hay chơi chuyền ... vì cấp I làm gì có cái đỉnh cao trí tuệ gọi là bài tập về nhà như bây giờ. Lên cấp II mới có bài tập nhưng thường cũng ít, nên cứ tối mới làm, nhoắng cái xong, chùi chân đi ngủ. Còn bây giờ, hết cấp II vẫn còn ngày đôi buổi. Chưa kể bài tập cho trẻ lớp I cũng khiến mẹ chúng choáng vật, ngồi cả tối đến 9h30 chưa hết bài, huhuhu …

Ngày xưa, sang cấp III mới biết đến hai từ "học thêm", nói của đáng tội, vì sát nách thi đại học rồi ! Còn bây giờ, từ mẫu giáo đã học thêm, để còn "thi vào lớp I", ối trời ơi, sao mà khổ thế hả trời !

Ghi chú, kinh nghiệm riêng của mẹ con tớ (cho đến hết lớp 2) là không cho thêm nếm gì sất. Thương nó lắm, người bé như cái kẹo, nên thôi học vừa phải chơi là chính. Ở nhà tớ theo dõi sức học của nó, thấy yếu phần nào thì tự ra thêm một số bài phần ấy, theo kiểu vừa học vừa chơi (ra đề bài gợi trí tò mò của trẻ, lồng hình ảnh thú vật hoặc nhân cách hoá v.v). Mẹ con thì gắn bó hơn, mình theo sát con hơn và con mình đỡ khổ khi phải chạy xô. Hic, may mà nó vẫn còn đạt danh hiệu gì gì giống như 90% các bạn khác trong lớp, nên không đến nỗi tủi thân vì mẹ "cùn". Cũng may nữa, là hết lớp 2 thì đi, chứ nếu ở nhà thì có lẽ nó và tớ cũng phải theo trào lưu xã hội thôi, nếu không muốn bị văng ra ngoài muôn đời ...

Chả nhớ chi tiết lớp mấy học cái gì, nhưng nhớ nhất là lớp vỡ lòng (tương đương lớp I bây giờ), còn được gọi là đại học chữ to, vì cả năm học vẫn viết chữ to đùng = bút chì. Còn bây giờ, hết nửa kỳ I là bọn nhóc, cái bọn vẫn đùn dầm trong lớp ấy, đã phải chuyển sang bút mực, chữ bé. Cùng với phong trào chữ đẹp mới phát sinh, phòng học thiếu ánh sáng lại quá đông học sinh, trẻ con không cận thị mới là lạ

Lại ghi chú, kinh nghiệm riêng của nhà tớ: vì nhận thấy nguy cơ cận thị học đường quá cao, tớ tuyên bố luôn với con gái, rằng thì là con giống mẹ nên chữ sẽ đương nhiên đẹp, không cần cố luyện, cũng không cần cúi sát làm gì (khổ, dòng kẻ bé tý, muốn viết thật đẹp và ngay hàng thẳng lối thì chả có cách nào hơn cách bò ra vở, vã mồ hôi, nghiến răng méo miệng mà … nắn nót !), chỉ cần con ngồi đúng tư thế (thẳng lưng, không cúi sát, không tỳ ngực vào bàn) và viết cẩn thận là được. Hồi đi học, các cô đều khen nó luôn ngồi đúng tư thế nhất lớp, tuy nhiên chữ thì luôn bị chê không đẹp. Giờ nó học lớp 4 và trộm vía, dù nó không được luyện nhưng chữ cũng khá đẹp (nếu viết cẩn thận, tất nhiên). Cái được lớn nhất là 1. nó không bị chạy theo số đông, thành tích. 2. nó không bị sức ép tâm lý từ gia đình (ngược lại chúng tớ là một "đội", nên cô chê không thành vấn đề). và 3. mắt con tớ (trộm vía) vẫn ổn.

chuyện vui chơi, giải trí

Ngày xưa thường ở cùng lớp là gần nhà nhau, có xa nhất cũng quãng trên chục phút xe đạp, nên dễ thân, dễ tụ tập, í ới. Đi học cũng hay gọi nhau, đi về cũng cả đàn. Có thể vì thiếu thốn, nên các trò chơi tuyền theo lối dân gian, hoặc vô cùng đơn giản, vì thế phần lớn là nhiều bạn cùng tham gia như nhảy dây (đủ loại dây từ chun đến không chun), chuyền, nhảy ngựa, ù … Truyện thì nhiều và tuyền truyện chữ, các loại truyện cổ tích không thể kể hết tên, tuy không có thư viện nhưng truyền tay nhau đọc. Nay trẻ nhiều phần học trái tuyến (cái này được phát triển cùng phong trào "trường chuyên, lớp chọn"), đi và về đều được đưa đón phần vì xa, phần vì an toàn xã hội xuống cấp, cùng văn hoá nhà nào biết nhà ấy, lại thiếu khu vui chơi, thiếu thư viện định hướng đọc nên trẻ con trở nên cô đơn và phải tìm vui nơi TV, games và nét (buồn thay, mấy thứ này lại phát triển với tốc độ tên lửa, hic). Nếu nhà nào có định cho con đọc truyện thì ê hề truyện tranh với nội dung khỏi phải bàn, hichic. Khả năng ngôn ngữ của trẻ giảm trầm trọng. Bệnh trầm cảm ở trẻ tăng lên thấy rõ (cái này cứ đọc báo mà tham khảo).

Văn hoá gia đình và sự gắn bó với cha mẹ

Ngày tớ còn bé, sáng nào mẹ tớ cũng dậy nấu cơm để cả nhà ăn sáng và để ba mẹ tớ mang đi ăn trưa (cà-lồng là một từ vô cùng quen thuộc, dùng để chỉ cái hộp cơm bằng sắt hoặc bằng nhôm, gồm hai ngăn, một nắp và một quai, rất dễ vận chuyển và sử dụng). Buổi trưa hai anh em đi học về ăn cơm ủ trong chăn và chơi với bọn trẻ con cùng khu tập thể. Chiều mẹ đi làm về lại làm mâm cơm thứ 2. Vậy là ngày 3 bữa cơm, có hai bữa cả nhà cùng quây quần. Tớ cứ nhớ cái không khí ấy, nó tạo nên sự gần gũi và gắn bó giữa các thành viên. Đi đâu ăn gì cũng nhớ về ba mẹ ở nhà. Lỡ không về ăn kịp phải báo ngay kẻo cả nhà chờ. Đến giờ tuy đã già (à quên, đã lớn), tớ vẫn luôn nhớ cảm giác dễ chịu khi cả nhà ngồi ăn cơm, nói chuyện. Tớ cũng luôn cố gắng tạo cho gia đình riêng của mình một thói quen như vậy.

Bây giờ thì khác lắm. Sáng ra người dậy trước người dậy sau, ăn gì đã có hàng quán đầy đường quyết định, nghĩa là có thể chỉ kịp chào nhau một tiếng và … mạnh ai nấy đi. Trưa thì trẻ con bán trú ở trường (may thế ! không thì bố mẹ chúng cũng chết dở). Tối thì thường bố mẹ về muộn vì công việc, vì hội họp v.v ... Lo gì, đã có người giúp việc lo cơm nước, dọn dẹp. Đôi khi trẻ phải ăn trước để còn lo học bài, và những bữa cơm đực-cái cứ tiếp diễn…. Chúng trở nên ngày càng xa cách với bố mẹ, không có cảm giác thiếu khi ngồi ăn cùng người giúp việc, hay tệ hơn, ăn một mình. “Tiên học lễ” gần như chỉ là khẩu hiệu. “Người thầy đầu tiên” vì quá bận rộn giao tất cả cho nhà trường và xã hội. Đáng lo thay, nhà trường ngày nay chỉ làm tốt duy nhất một việc là lập thành tích, còn xã hội thì hỗn loạn, u ám. Trẻ em trở nên mất phương hướng, không còn là đối tượng được quan tâm đầu tiên từ tế bào gia đình.

Ghi chú: nhiều người thường nói với tớ, mình kiến tiền cũng vì lo cho tương lai của con, chúng nó có thiếu thốn gì đâu blah blah … cái đó không sai. Duy có điều cần nhớ, rằng tương lai của trẻ bắt đầu từ hôm nay, từ lúc này. Và chúng ta hẳn đều hiểu ngôi nhà vững chãi hay không là nhờ chân móng …